Thứ Bảy, 21 tháng 7, 2018

PHAN ĐÌNH ĐỆ: Nỗi niềm của mẹ.



Ngày 27 tháng 7
NỖI NIÊM CỦA MẸ
Thuở thời kháng chiến trường kỳ
Mẹ đang ở tuổi đương thì xuân xanh
Mê say múa hát sân đình
Gặp anh hàng xóm đũa thành đẹp đôi
Bén duyên chưa được tháng trời
Tiễn chồng ra trận lựa lời... góc sân
Chồng ra tiền tuyến vì dân
Ở nhà mẹ những tảo tần nuôi con
Mẹ chồng luống tuối yếu mòn
Dâu hiền hiếu thảo cháo cơm tháng ngày
Điện Biên chồng đánh giặc Tây
Hi sinh anh dũng nơi đây... không về
Quặn lòng mẹ những tái tê
Việc nhà việc xóm bộn bề sớm hôm
Chiến tranh đạn xối mưa bom
Lại tiễn con, như cái hôm tiễn chồng
Xa con lòng mẹ mỏi mong
Niềm thương mẹ nén trong lòng xót xa
Con mình khí phách giống cha
Hi sinh giữa chốn xông pha trận tiền
Mẹ dâng hương vái tổ tiên
Nhìn hai di ảnh ruột mềm quặn đau
Cha, con cùng một nhịp cầu
Lên miền cực lạc, nỗi sầu mẹ mang
Canh khuya thổn thức mơ màng
Nghe xào xạc gió như đang gọi hồn
Hai hàng nước mắt trào tuôn
Chồng, con mất, MẸ vẫn còn quê hương!.

                           Phan Đình Đệ.

NGUYỄN QUANG HUỲNH: Nát nhàu như ngâu

NÁT NHÀU NHƯ NGÂU ...!

Tháng bảy trời đổ mưa ngâu
Đêm, ngày rả rích giọt sầu nhớ ai
Năm canh thao thức đêm dài
Bên đèn vò võ mong trời sáng thôi

Ai làm duyên phận chia phôi!
Kẻ đi người ở , rối bời ruột gan
Ngoài trời tí tách mưa chan
Hay trời đồng cảm khóc than nỗi sầu

Mưa ngâu gan ruột nát nhàu
Nhớ thương  chồng chất ...còn lâu mới lành  
Bao năm đã hết chiến tranh  
Bạn bè về cả sao anh không về .

Thánh Ngâu mưa đổ dầm dề
Mình em thao thức não nề nhớ anh .


                                          20/7/2018

                             Nguyễn Quang Huỳnh
11/28 Bình Đường 1, An Bình, Dĩ An, Bình Dương

Thứ Tư, 18 tháng 7, 2018

THÁI GIANG: Duyên câu ví dặm


DUYÊN CÂU VÍ DẶM

Nhờ câu ví dặm … quen nhau
Vô tình mà nối chiếc cầu bén duyên
Em vui cấy lúa đồng trên
Anh cày ruộng dưới , hò…quên cuối chiều
Trăng đầu tháng , cong cánh diều
Và người cày ruộng cùng theo em về
Trâu chiều đủng đỉnh bờ đê
Chúng mình đủng đỉnh , tai nghe tiếng làng
Giọng hò đêm , níu anh sang
Lạ chưa , trăng cũng vội vàng đi theo
Ai chê Xứ Nghệ ta nghèo
Câu hò , điệu ví … duyên “neo” chúng mình .
18.7.2018
Thái Giang

NGUYỄN QUANG HUỲNH: Ngóng con


NGÓNG CON

Ngóng con mắt mẹ thêm mờ
Bao ngày mong ngóng, từng giờ đứng trông
Mấy mùa lúa đã trổ đòng
Hẹn con hè tới sao  không thấy về

Mẹ già như một xác ve
Chiều chiều chống gậy ra đê mẹ chờ
Lục bình nước cuốn lập lờ
Trồi lên , ngụp xuống bến bờ nơi đâu

Ngóng con ra trận đã lâu
Gửi thân rừng rú, sông sâu không về
Để cho lòng mẹ tái tê
Tuổi cuối chiều, mẹ ra đê ...ngóng chờ .

                                                            18/7/2018
                                                      Nguyễn Quang Huỳnh

Thứ Ba, 17 tháng 7, 2018

THÁI GIANG: Lời ru buồn


LỜI RU BUỒN

Mẹ già bế chắt góc sân
À ơi ru bé , giọng ngân trầm buồn
Lời ru xa xót , bồn chồn
Lời ru gửi tới linh hồn…nơi đâu ?

Xanh thương , bầm nhớ , trĩu sầu
Xót gan ruột mẹ , nhuốm đầu bạc thêm
Mắt mờ , ngày ngỡ là đêm
Quờ vào hi vọng , đau thêm mỗi ngày

Con trai của mẹ có hay
Mấy mươi năm mẹ quắt quay khóc hoài
Ngắn lắm rồi , tháng năm dài
Lời ru đứt quãng , như ai chặn dòng

Con trai mẹ có biết không
Ngọn đèn sắp tắt , mẹ mong phép thần
À ơi ! Lời mẹ lịm dần
Lặn vào đất cát , mộ phần của con !

             Thái Giang

Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2018

LÊ THẮNG: Nỗi niềm tháng bảy

CAO THỊ LIÊN: Lỡ đò

LỠ ĐÒ
( Tặng bạn....Vũng Tầu)

Quê hương muối mặn cay
Nuôi tôi khôn lớn những ngày ấu thơ
Sông Lam nước chảy lững lờ
Đầy vơi trong đục đôi bờ mênh mang
Lỡ rồi một chuyến sang ngang
Châm chân tới bến đò sang giữa dòng
Thôi còn chi nữa mà mong
Tình xưa nghĩa cũ nặng lòng người ơi!
Một lần lỡ hẹn mà thôi
Phận em con gái nổi trôi xóm chài
Chẳng trách ai; nỏ giận ai.
Lời thề nguyền ước phôi phai vì nghèo
Tình anh như sóng cuốntheo
Nghĩa em thầm lặng thoáng vèo ...sáu ba!
Ngồi buồn nhớ chuyện hai ta
Gửi người thương: đỡ xót xa mỏi mòn...

Cao Thị Liên