Thứ Tư, 18 tháng 10, 2017

THÁI GIANG: Rõ là...


RÕ LÀ

Mưa nhiều là việc của trời
Nhớ quê là việc của người xa quê
Ấy nơi gửi lại câu thề
Lưu mùa phượng, luyến mùa ve xa trường
Xa câu ví dặm “giận, thương”
Chim xa tổ ấm, tìm đường về quê
Trâu chiều đủng đỉnh bờ đê
Sáo diều vi vút sao nghe chạnh lòng
Tin đồn: em đã lấy chồng
Tôi buồn man mác đi vòng cho xa
Trời chi “bắt tội” thế là…
Tôi về ngồi nghỉ gốc đa, nhìn trời
Giật mình nghe tiếng ai cười
Tay mềm bịt mắt, như thời học sinh
Mặc tay mềm, hết giật mình
Quay người… bốn mắt làm thinh… rõ là!
18/10/2017
Thái Giang

Thứ Năm, 12 tháng 10, 2017

TRỌNG HÙNG: Lời bình bài thơ " Mùa thu" của THÁI GIANG


MÙA THU
Trời buông nắng nhẹ sang thu
Có con dế thốt lời ru cỏ mềm
Còn tôi mải miết đi tìm
      Câu thơ lục bát nổi chìm bến thu.
Thái Giang

Lời bình của Trọng Hùng


      Mùa thu là một thi đề hết sức gợi cảm cho thi nhân. Từ ngàn xưa, các thi sĩ Đông phương đã cắm vào đấy những nhành thu khá đẹp. Đời Đường đã có những thi sĩ viết thơ thu nổi tiếng: Lý Bạch, Đỗ Phủ, Bạch Cư Dị, Vương Duy, Đỗ Mục, Mạnh Hạo Nhiên… Nhưng phần lớn họ đều ám ảnh về sắc thu, khí thu, gió thu, trời thu, sông thu, nước thu… Mạnh Hạo Nhiên: “Mây trắng mập mờ núi Bắc”. Lý Bạch: “Vẻ thu cây nhuộm một màu”. Đỗ Phủ: “ Gió lay rụng hết lá vàng”. Bạch Cư Dị: “Trời thu đỏ tựa lửa đồng”. Lưu Vũ Tích: “Gió thu đến tận nơi nao. Hắt hiu đưa nhạn ào ào bay qua”.
Và ở Việt Nam, các thi nhân của ta cũng có những câu thơ thu, bài thơ thu bất hủ. Nguyễn Du: “Long lanh đáy nước in trời. Thành xây khói biếc non phơi bóng vàng”. Nguyễn Khuyến: “Trời thu xanh ngắt mấy tầng cao” – nhất là ba bài thơ thu: “Thu ẩm”, “Thu điếu”, “Thu hứng”, Nguyễn Khuyến đã khái quát một cách tài hoa toàn bộ hồn thu đất Bắc. Bích Khê có hai câu thơ thu không ai không nhớ: “Ô hay! Buồn vương cây ngô đồng. Vàng rơi! Vàng rơi! Thu mênh mông”. Xuân Diệu: “Với áo mơ phai dệt lá vàng”… Nhưng, các nhà thơ Trung Quốc, cũng như các nhà thơ Việt Nam, khi viết về thu đều tập trung bút lực của mình để làm nổi bật các chi tiết: “Lá rụng”, “trời xanh”, “gió heo may”, “nước trong”, “màu vàng” để mùa thu ám ảnh lòng người… Đến thời hiện đại, Hữu Thỉnh lại phát hiện một chi tiết mới lạ: “Hương ổi phả vào trong gió se”, để nói “Sang thu”. Còn bây giờ Thái Giang lại là “con dế” để nói “Mùa thu”:
Trời buông nắng nhẹ sang thu
Có con dế thốt lời ru cỏ mềm
Còn tôi mải miết đi tìm
     Câu thơ lục bát nổi chìm bến thu.
Bốn câu thơ lục bát, với tiêu đề “Mùa thu”, Thái Giang đã thể hiện được sự nhạy cảm, tinh tế, sáng tạo của mình về cảm hứng thu.
      … Mới đây thôi, tháng sáu: như ai đổ chảo lửa từ trên trời làm thiên hạ ngột ngạt, oi nồng. Thế mà sang tháng bảy, tiết trời mưa ngâu, đổ sương xuống, làm cho cái nắng hôm nay dịu nhẹ. Nói theo cách thi sĩ của Thái Giang: “Trời buông nắng nhẹ sang thu”. Từ “buông” một từ bình thường nhưng đứng đúng chỗ nên thú vị làm sao! “Buông” chứ không phải thả. “Buông” thì chả cần gì phải giữ, phải níu kéo. Bởi vì từ “buông” đã có sự gượng nhẹ.Chỉ có thế, thu đã sang. Hai từ “nắng nhẹ” đều là thanh trắc, nhưng từ “nắng” mang dấu sắc, sẽ nặng hơn thanh trắc dấu nặng. Bởi thế hai thanh bằng “sang thu” cứ thế bay lên nhè nhẹ. Câu lục đã hay, câu bát mới thần tình: “Có con dế thốt lời ru cỏ mềm”. Cả tám chữ đều có sức nặng, gần như chữ nào cũng có “danh vị” của nó. Nhưng hai từ “con dế” thì mới thú, nhất là “dế” lại “thốt” mới sinh động chứ! Và bốn chữ “lời ru cỏ mềm” mới tuyệt làm sao. Mùa thu đã rõ đặc trưng của nó. Mùa thu, ngày ấy, sương dày đặc, ông trời không chỉ “buông nắng” mà còn buông cả hàng ngàn con dế mèn trong sương dày, xuống bờ bãi, ruộng đồng. Thích chí, các chú dế gáy te te. Cái thứ gì dế thích nhất? Ấy là cỏ non tươi xanh, đầy mật ngọt ngào. Thái Giang đã nắm bắt hồn của thu, thả vào đấy, những chữ không thể nào chê vào đâu được. Mấy từ “dế thốt lời ru cỏ mềm” gợi cảm thực sự. Có người bảo rằng hình ảnh con dế chẳng có gì mới lạ, vì cách đây 1700 năm, Vương Duy trong bài thơ: “Thơ làm buổi sáng mùa thu ở trong núi” đã nói rồi: “Dế kêu đám cỏ hơi may”. Thực ra câu thơ Vương Duy là câu kể, thiên về tự sự. Còn “con dế” của Thái Giang rẽ về cảm xúc. Thái Giang lấy tình cảm điện lực, cho nên con dế của Thái Giang là con dế trữ tình ngọt lịm. Ta đọc tiếp hai câu thơ sau, ẩn ý của nhà thơ còn sâu xa hơn nữa:
Còn tôi mải miết đi tìm
Câu thơ lục bát nổi chìm bến thu
       “Dế” thì “thốt lời ru cỏ mềm”, còn thi nhân thì “mải miết đi tìm”! Đi tìm gì? Tìm “bến thu” hay đi tìm “câu thơ lục bát”? Có lẽ có cả hai. Bởi thế khi mùa thu hiện nguyên hình thì câu thơ lục bát cũng rất chỉnh, thi sĩ đâu phải tìm nữa. Ẩn số vừa xuất hiện, máy đáp số đã bật lên rõ rành rành. Tài hoa của người cầm bút là chỗ ấy. Mùa thu đã thực sự hiện lên đầu ngọn bút. Nhà thơ vừa “cất bút” thì những đặc trưng tiêu biểu của thu cũng rõ mồn một. Thơ như thế mới thật là thơ.

Trọng Hùng

Thứ Tư, 11 tháng 10, 2017

LÊ THẮNG: Mưa


MƯA

Mưa dầm tầm tã đêm qua
Để ta hoang hoải như là mưa xưa
Thuở mà lá cọ che mưa
Tôi em dắt díu buổi trưa tan trường

Bồi hồi bao nỗi  vấn vương
Quên sao ngày tháng lội mương phơi đồng
Bắt cua, mót lạc, tắm sông
Bày em bơi lội mà không ngại ngùng

Đèn dầu leo lét học chung
Những đêm giá lạnh chân cùng… ôm chân
Khoai lang nướng vội chia phần
Môi lem má lọ miệng ngân học bài

Cái thời thơ ấu chẳng dài
Xa nhà, trọ học miệt mài tháng năm
Bấy năm qua tuổi trăng rằm
Em tôi cắp nón biệt tăm xứ người

Tôi vào lính mấy năm trời
Một ngày về phép… hỡi ơi gặp nàng
Tóc thề xưa đã cắt ngang
Đôi mắt biếc ngọc mơ màng… còn đâu

Gặp nhau em hỏi tôi câu
Anh sao … lấy vợ cô dâu chốn nào?
Lâu ngày… chỉ hỏi thế sao
Lòng dưng khép kín… trăng sao lịm tàn

Về quê  bao nỗi chứa chan
Trời mưa lại nhớ thuở hàn… ấu xưa
Nhớ ngày lá cọ che mưa
Trò chơi đám cưới say sưa với nàng

Mộng vàng mây trắng vắt ngang
Sông ngân lẻ bóng đò ngang hững hờ
Liêu hoang chút phận duyên thơ
Hàn ôn bao nỗi sầu tơ gieo đầy

                                Lê Thắng


NGUYỄN QUANG HUỲNH: Khi con là cô giáo

                             KHI CON LÀ CÔ GIÁO
                       
                  Tặng con nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20/11

Hôm nao cắp sách đến trường
Nay con khôn lớn giảng đường đã qua
Làm cô giáo nhỏ xa nhà
Thay ta nối nghiệp ông cha thuở nào
Lòng cha vui sướng biết bao
Khoe cùng họ mạc tự hào về con
Cha luôn kỳ vọng nơi con
Góp phần trí tuệ nước non mong chờ
Con yêu ánh mắt em thơ
Uốn từng nét chữ, uốn lời nói năng
Thẳng ngay uốn nắn cho măng
Để thành tre thép giỏi giang xây đời
Quê hương, đất nước sáng ngời
Có phần đóng góp nhỏ nhoi một người
Mai sau cuộc sống đẹp tươi
Hoàn thành trách nhiệm  trồng người trăm năm.
                                        
                                      
        Nguyễn Quang Huỳnh
11/28 Bình Đường I, An Bình, Dĩ An, Bình Dương

Thứ Hai, 9 tháng 10, 2017

HƯƠNG TRẦN - HOA XƯƠNG RỒNG: Hạnh phúc trao Người chỉ có thế mà thôi


HẠNH PHÚC TRAO NGƯỜI CHỈ CÓ THẾ MÀ THÔI

Tôi trở lại sau bao ngày xa vắng
Nỗi nhớ niềm thương cùng cuộn sóng trong lòng
Lâu quá rồi... Người còn nhớ tôi không
Hay đã quên Hoa Xương Rồng thô ráp


Ở ngoài kia cơn mưa rào nặng hạt
Tôi bỗng nhớ một người duyên phận bạc như vôi
Chẳng biết duyên gì trời đất lại khiến xui
Câu yêu thương tôi trao người cùng tuổi

Tự khi nào trái tim tôi nông nổi
Để nồng nàn đánh đổi cả bình yên
Tôi cứ mơ một cô Tấm dịu hiền
Đến bên anh như mối duyên tiền định

Thương anh lắm, mang tấm thân đau bệnh
Tháng năm dài giá lạnh với nhân duyên
Và để rồi trong giấc ngủ hằng đêm
Anh nghẹn ngào gọi thầm tên ai đó

Người xưa ơi, có còn thương hay nhớ
Anh cô đơn, con nhỏ vẫn dại khờ
Vẳng đâu đây tiếng “ầu ơ...” mẹ hát
Anh chạnh buồn thương cơn khát hoang sơ

Gót phong trần anh lạc bước bơ vơ
Người xa mãi đâu bến bờ hạnh phúc
Heo may lạnh có làm khan tiếng nấc
Đêm thu dài ai sẽ thức cùng anh

Nếu một ngày nhành hoa cũ mỏng manh
Mở trái tim cất giùm anh phiền muộn
Thì chắc hẳn đó là điều tôi muốn
Bởi cuộc đời ai dễ mượn niềm đau

Bài thơ tình tôi muốn viết từ lâu
Để tặng anh như lần đầu phá lệ
Mong anh mãi được bình an anh nhé
Hạnh phúc trao Người chỉ có thế mà thôi!

7/10/2017

HXR

Em gái xuất hiện vào giữa tuần vì một lý do đặc biệt... Xin chúc các anh ngày mới với thật nhiều niềm vui mới ạ!

THÁI GIANG: Bến vắng không mùa


BẾN VẮNG KHÔNG MÙA


Tôi thả neo vào bến vắng không mùa
Nghe gió thổi, tưởng người xa đang tới
Ngước mắt xâu chùm sao, mai ngày gửi con chim ngói
Sợ rụng rợi hạt ngọc sáng cuối trời
Xòe bàn tay, đường ngang dọc không lời
Úp mặt vào, khấn thầm điều tưởng tượng
Bụng đói cồn cào, thèm bắp ngô nướng
Rất quê mùa, mà ảo giác hồ nghi
Lại sắp hết năm rồi, trong vườn hạnh Lưu Ly
Sao thấy nhớ cái chuyện xưa, tích cũ
Trời chi khéo ỡm ờ để duyên trần cách trở
Ai Lương Sơn Bá để người mơ Chúc Anh Đài
Thong thả mà đi, bước ngắn bước dài
Cứ rót mãi chén rượu đời trơ đáy
Dẫu là giữa trưa, tiếng gà thức dậy
Giấc ngủ chìm trong men rượu nhân văn
Đong cái bâng quơ đầy gánh nhọc nhằn
Gánh về biển đổi một kho muối mặn
Thấm vào máu, mồ hôi, thầm lặng
Thấm vào nơi bến vắng không mùa

                              08/10/2017
                   Thái Giang.  ĐT: 0903647713

Thứ Bảy, 7 tháng 10, 2017

NGUYỄN QUANG HUỲNH: Về thăm quê Bác

VỀ THĂM QUÊ BÁC

Từ Bình Dương, tận miền Nam
Ra thăm quê Bác muôn vàn niềm vui
Khoai lang xứ Nghệ ngọt bùi
Câu hò “ví dặm”gọi mời, người ơi!

Chắt từ bùi, ngọt ngàn đời
Nơi sinh ra Bác …ngợi ngời chữ Nhân
Trọn đời Bác sống vì dân
Ka ki, dép lốp nào cần gấm, hoa

Gấm hoa Bác tặng trẻ, già
Tấm lòng của Bác bao la tình Người
Làng Sen quê Bác đây rồi
Lòng con xao xuyến , bồi hồi ,nôn nao

Ngỡ là Bác biết con vào
Ra vườn hái ổi , Bác trao cháu quà
Như về gặp lại mẹ cha
Rưng rưng con đứng khóc òa , Bác ơi!

                                      Nguyễn Quang Huỳnh
11/28, Bình Đường 1, An Bình, Dĩ An, Bình Dương
DĐ01229482775-0993880255