Thứ Bảy, 25 tháng 3, 2017

THÁI GIANG: Bến đợi


BẾN ĐỢI

Mải miết đi, quên sợi bạc mái đầu
Chuyện tháng năm nghèo , bao giờ cũng nhớ
Quần áo cuối cấp ,mấy lần mẹ vá
Rét cong người se sắt đói giêng hai

Máy chục năm cứ ngỡ là dài
Thốt ngoảnh lại ,lèn đá xưa vẫn thế
Giòng sông chảy xuôi ,con đò vắt qua có nhiều chuyện kể
Như chuyện em và tôi, nhớ chuyến đò đầy mà nên nghĩa bén duyên

Bãi phù sa như chiếc gương biết thôi miên
Soi ỡm ờ màu xanh những trưa tháng chạp
Cải trổ ngồng hoa vàng điểm xuyết
Mới đẹp làm sao những đôi lứa  đang yêu

Thuyền dọc, đò ngang chòng chành những câu Kiều
Tiễn nhiều người đi , có người không trở lại
Đế bến sông mang cái tên Bến Đợi
Tròn, khuyết vầng trăng thổn thức nôn nao.

                                                               23/3/2017

                                                              Thái Giang
28A/17 Bình đường 3, An Bình, Dĩ An, Bình Dương  

Thứ Năm, 23 tháng 3, 2017

NGUYỄN QUANG HUỲNH: Tiếng vọng từ nước

                           TIẾNG VỌNG TỪ NƯỚC

Tôi sinh ra từ trong lòng đất
Không hình hài, trong suốt tinh khôi
            Họ hàng tôi không chút tanh hôi
                   Không mầu sắc, không mùi, không vị

Trên mặt đất và trong lòng đất
Họ hàng tôi có khắp mọi nơi
                    Giúp muôn loài sạch sẽ tốt tươi  
                    Cây  trĩu  quả, đời hồng đôi má
                       
Loài người gọi tên tôi nước lã
Gán cái tên sao quá đỗi lạt là
Họ hàng tôi có đâu là vậy
Giúp con  người khắp đó khắp  đây

Mát máy quay đều, sinh hoạt hàng ngày
Ở nơi  đâu cũng cần có nước
Họ hàng tôi chỉ xin mơ ước
Xin đừng làm ô nhiễm họ hàng tôi.

               
                             Nguyễn Quang Huỳnh
 11/28 Bình đường 1 An Bình Dĩ An Bình Dương
      ĐT: 08 8966755

HIỀN LƯƠNG: Quê tôi

                QUÊ TÔI

Quê tôi có những cánh đồng bốn mùa ba vụ
Mía ngô khoai lạc đỗ thâm canh
Trông lên ngàn cây cối tươi xanh
Rừng khép tán vây quanh chè công nghiệp
Nhìn phía trước bãi ngô Sông Lam dài nối tiếp
Mẩy hạt to bông chăm bón kịp thời
Đẩy lùi xa nghèo đói tận ngoài khơi
Quê tôi no ấm đổi đời từ nay
Cấu trúc văn hóa vẻ đẹp lắm thay
Đường bê tông khép kín nối dài
Ngõ làng xóm không bùn lầy như thuở nọ
Ngược dòng Lam đôi bờ vào sâu mới rõ
Trường học khang trang đường làng rộng mở
Trạm y tế nắng vàng ngói đỏ
Chăm đón bệnh nhân như mẹ chăm con
Đền ơn đáp nghĩa uống nước nhớ nguồn
Đài tưởng niệm hương thơm khói tỏa
Với dòng chữ khắc tên vàng bia đá
Nghĩa trang Việt Lào rợp bóng cả hàng dương
Một kỳ tích vàng son kiên cường bất tử
Đảng và Dân phải hết lòng lưu giữ
Phát triển đi lên ghi vào trang sử
Tiếp rạng ngời cho con cháu mai sau
Những bến đò xưa nay đã nối nhịp cầu
Qua sông chẳng ngại lo âu đêm ngày
Chợ bán mua tràn đầy hàng hóa
Đường tả ngạn liên thôn liên xã
Thông tuyến thông xe trăm ngả đổ về
Ngắm lại quê hương phong cảnh đam mê
Lòng dân ý Đảng trọn bề thủy chung
Bạn về mời bạn ngắm trông
Quê tôi đổi mới chuyên - hồng đi lên

                         Hiền Lương

Thứ Ba, 21 tháng 3, 2017

LÊ THẮNG: TỰ SỰ


TỰ SỰ

Nắng hay mưa biển muôn đời sóng vỗ
Sóng  dập dờn nước biển  vẫn màu xanh
Từ khi sinh ra cho đến lúc trưởng thành
Cũng phải biết từ những điều rất nhỏ

Làn mưa mát phải chi hè mới có
Tình ấm nồng đâu chỉ có đêm đông
Sa mạc khô dẫu cây có nảy mầm
Chồi non phải biết vươn tìm sương sớm

Nếu chỉ biết đêm tàn trời lại sáng
Không  đêm dài  chắc gì ta nhận ra ta
Xin làm dáng tùng bách đứng thẳng kiêu sa
Ngạo nghễ  vui reo  trong gió… vũng vầy

Đời là vậy như biển xanh cũng vậy
Hạnh phúc, đủ đầy đâu dành một riêng ai!

                                          Lê Thắng

Thứ Sáu, 17 tháng 3, 2017

NGUYỄN QUANG HUỲNH: Nhớ các Anh

NHỚ CÁC ANH

Sáu tư người lính Gạc Ma
Sáu tư ngôi mộ sáng lòa biển xanh
Muôn người thương nhớ các anh
Tuổi tên ghi tạc sử xanh ngàn đời

Của ta đất, biển, bầu trời …
Con Hồng, cháu Lạc trọn lời cha ông
Quyết tâm giữ cõi Tiên Rồng
Hoàng Sa nhuộm thấm máu hồng bấy nay

Đuổi quân Bành trướng cướp ngày
Gạc Ma đất thánh dạn dầy ngàn năm
Biển xanh đỏ máu hờn căm
Quê nhà , lòng mẹ ruột tằm quặn đau !.
                                                      17/3/2017

                                                 Nguyễn Quang Huỳnh
11/28 Bình Đường 1, An Bình, Dĩ An, Bình Dương
DĐ01229482775

THÁI GIANG: Tặng em ngày Quốc tế hạnh phúc

TẶNG EM NGÀY QUỐC TẾ HẠNH PHÚC

Tặng em một chút quà này
Ngày vui hạnh phúc tràn đầy nhân văn
Qua rồi năm tháng nhọc nhằn
Nuôi con khôn lớn, tảo tần ngược xuôi

Nếp nhăn lấn xuống bờ môi
Nụ cười vẫn vậy như hồi mới yêu …
Thời gian vượt dốc sang chiều
Trăm năm phía trước, dốc đèo sá chi

Cháu con noi bước ta đi
Vun xây tổ ấm khắc ghi vào lòng
Yêu em chẳng thể đếm đong
Cầm tay nhau đi tận cùng khúc nôi

                                         17/3/2017

                                      Thái Giang

Thứ Năm, 16 tháng 3, 2017

NDM: Cảm nhận phần đầu bài thơ " Tường sơn trong ta" của TG Lê Quốc Thọ


CẢM NHẬN PHẦN ĐẦU BÀI THƠ “ TƯỜNG SƠN TRONG TA”
                                                   CỦA TÁC GIẢ LÊ QUỐC THỌ
    Trong tập thơ “ Lạc sinh” của tác giả Lê Quốc Thọ - bút danh Phan Long, do nhà xuất bản Văn học ấn hành năm 2016, có bài thơ “ Tường Sơn trong ta” ( trang 83 ). Bài thơ có thể chia làm 5 phần. Phần đầu bài thơ như sau:
“ Gần vạn con người gắn bó với Tường Sơn
Có gì đấy mà ta yêu quý thế?
  
Từ buổi hoang sơ, đã bao thế hệ
Người về kẻ ở truyền nối lớn lên
Sông đổi bến bao lần
Núi thay áo bao phen
Làng Thượng, Hạ, Trung, Trang…vẫn bình yên xứ sở
Núi Tượng, Cồn Thần, Dây Diều, Bãi Mọ…
Chiến tích ngàn xưa lưu giữ diệu kỳ
Bao buổi ngậm ngùi tiễn lớp người đi
Bạt búi ngăn sông thay trời đổi đất
Đuổi sạch giặc thù, dù chúng đến từ phương Đông, Tây, Nam, Bắc
Gĩữ trọn vẹn quê mình đẹp mãi Tháp Bút, Nghiên Sen…
Để  “ Xã Anh hùng chiến đấu” thành tên …”

Đọc và suy ngẫm đọan  thơ trên, tôi xin có đôi điều cảm nhận:
  Mở đầu bài thơ, tác giả đặt một câu hỏi:
                        “ Gần vạn con người gắn bó với Tường Sơn
Có gì đấy mà ta yêu quý thế?  “
Câu thơ nghe như một lời nói, một câu hỏi bình thường, nhưng nay vào thơ, do sự tạo nhịp điệu, tác giả đã làm cho mỗi chúng ta bắt đầu có sự rung cảm trước quê hương và con người của xứ sở.
Để trả lời cho câu hỏi trên, tác giả ngược dòng thời gian:
Từ buổi hoang sơ đã bao thế hệ,
Người về kẻ ở truyền nối lớn lên”
Tác giả đưa ta đi về với cỗi nguồn các dòng họ Bùi Công, Lê Quốc, Nguyễn Văn, Thái Gia, Trần Đăng…đặt lư đồng châm hương giữa bốn bề lau sậy, xin với Trời Đất để được khai thiên lập địa, mở ruộng dựng làng, quần tụ vùng dân cư cho muôn đời sau; thời các nhà thờ đạo Thiên Chúa Hội Phước Chính Yên rung tiếng chuông đầu tiên giữa vùng thánh địa hoang sơ…đến hôm nay trải qua bao thăng trầm nghiệt ngã, chuyển giao qua bao thế hệ, bao cuộc phân ly, tao ngộ để cho quê mình lớn lên.
Từ “ người về, kẻ ở”, tác giả muốn nói đến: người về cõi bồng lai tiên cảnh, kẻ ở lại chốn trần gian sinh sôi nảy nở; cũng có ý ngợi ca những người đã hoàn thành nhiệm vụ với nước với dân trở về hưu nghỉ, vui với gia cảnh đoàn viên, và lớp lớp thế hệ sau, kế tục nhiệm vụ. Người về - kẻ ở, cứ truyền nối lớn lên, ấy là sự truyền nối vĩnh hằng không bao giờ ngừng nghỉ.
Hai câu thơ:  “ Sông đổi bến bao lần
Núi thay áo bao phen”
Như một cặp đối chỉn chu : Sông – Núi, Đổi – Thay, Bến – Aó, Bao lần – Bao phen; nghe như lời đối và đáp từ ngàn xưa vọng lại hôm nay.
Thiên nhiên có thể khắc nghiệt, chiến tranh có thể ác liệt, sông núi có thể đổi thay, nhưng “ Làng Thượng, Hạ, Trung, Trang vẫn bình yên xứ sở”, câu thơ nói lên sự khẳng định, một câu chính luận, ấy là sự bất di bất dịch của chính nghĩa thắng hung tàn, của quê hương đã được thiên thư định phận.
Tác giả nhắc tên các thắng cảnh:
Núi Tượng – Cồn Thần – Dây Diều – Bãi Mọ…
Chiến tích ngàn xưa lưu giữ diệu kỳ”
Đây là những địa danh đã gắn liền với với chiến công qua các thời kỳ. Dẫu năm tháng có thể phôi pha, dẫu những người làm nên chiến công đã trở về thiên cổ, song công lao của họ còn ghi dấu ấn trên các địa danh lưu truyền mãi mãi.
Người dân Tường Sơn đã góp công sức tài trí vào việc xây dựng và bảo tồn bản sắc quê hương, người dân Tường sơn còn sẵn sàng hưởng ứng lời kêu gọi của non sông đất nước ra đi bất cứ nơi đâu, làm bất cứ nhiệm vụ gì, dẫu cho mỗi một thắng lợi đều chứng kiến một sự hy sinh mất mát.
Bao buổi ngậm ngùi tiễn lớp lớp người đi”…
Những từ ngữ của câu thơ này, đọc xong ta ngẫm ngùi trong sự hoài niệm tựa như tan nghe tiếng đàn bầu hạ xuống cung trầm trong đêm thanh vắng…
Thế rồi, thật là điêu luyện, hai câu tiếp theo, tác giả đã tung ra nhứng từ vô cùng mạnh mẽ:
Bạt núi – ngăn sông- thay trời – đổi đất,
Đuổi sạch giặc thù, dù chúng đến từ phương Đông- Tây- Nam- Bắc”
Nhịp điệu gấp gáp dồn dập như cơn đại hồng thủy, sẵn sáng cuốn phăng đi tất cả mọi thế lực, mọi kẻ thù khi chúng giám đụng đến quê hương Tường Sơn thân yêu:
Gĩu trọn vẹn quê mình mãi Tháp Bút, Nghiên Sen
Để “ Xã Anh hùng chiên đấu” thành tên”.
Hai câu thơ khép lại phần đầu bài thơ như một chân lý bất hủ: Tháp Bút, Nghiên Sen, hai kỳ quan thiên tạo đã ghi nhận chứng giám khí phách anh hùng của bao thế hệ con người trên mảnh đất thiêng liêng này
Bút pháp hành văn đoạn thơ trên giống như những bài phú của các bậc tiền bối. Phải chăng đây là dụng ý của tác giả muốn khẳng định: Quê mình cổ lại càng cổ, dày truyền thống lại càng thêm dày truyền thống, đẹp tính nhân văn lại càng đầy tính nhân văn.
Đọc toàn bài “ Tường Sơn trong ta” và nhất là đoạn thơ này, tôi cảm nhận tác giả đã đạt tới đỉnh cao của thơ viết về quê hương. Không những gần vạn con người Tường Sơn, mà bất cứ độc giả nào, dù ở đâu cũng thấy hết những điều đáng quý, đáng yêu, đáng gắn bó vói hai chữ Tường Sơn rồi.
Nếu có điều kiện đọc toàn bài thơ “ Tường sơn trong ta”, cho phép tôi được ghi nhận rằng: Tác giả bài thơ đã dùng nghệ thuật tu từ cô đọng lại ý tưởng của mình bằng bốn câu lục bát giống như điệp khúc của một bài ca dao để in  sâu vào trong tâm khảm mỗi chúng ta:
Tường Sơn phong cảnh hữu tình
Cổ kim nhân kiệt địa linh rạng ngời
Viết nên trang sử tuyệt vời
Quê ta giàu đẹp đời đời quý yêu.”


                                                      NDM.