Chủ Nhật, 20 tháng 8, 2017

LÊ QUỐC THỌ: Tâm sự...


TÂM SỰ CÙNG CHÁU LÊ QUỐC DŨNG

Cách nay 11 năm, cháu  ( trưởng nam của Lê Quốc Phong,con trai thứ của ông bà, thường trú ở Giaps Bát, Hoàng Mai, Hà Nội) học hết lớp Một, có gửi về cho ông bài thơ : 
“QUÊ NỘI
Đêm qua nghe mẹ kể :
Quê nội con rất xa ,
Nơi ấy có ông bà ,
Đông anh em , cô bác …

Làng ven con sông bạc
Chảy bên đồng lúa vàng ,
Đàn cò trắng bay ngang
Cánh mỏi không nơi đậu

Con đã hết lớp Một
Sang năm lên lớp Hai
Con cố gắng chăm học
Giành nhiều điểm 9 10 .

Hè sau mùa phượng nở
Con về quê nội chơi .”

Ông đã lưu bài thơ vào tập thơ “ Lạc Sinh” của ông. Mười hai năm , bố mẹ cháu, bản thân cháu đã trải qua bao nhiêu vất vả , nay cháu đã hết bậc học phổ thông. Kỳ thi tuyển sinh vào Đại học vừa qua, cháu đạt 31 điểm, thế là điểm tương đối cao, cháu được trúng tuyển vào trường Đại học Kinh tế quốc dân Hà nội, trường thuộc tốp đầu các trường đại học trong nước . Cháu lại được học trường mà có Bố đang làm việc đã hai mươi ba năm, nhà lại ở cách trường chỉ hơn cây số.Điều kiện tốt hơn, thuận tiện hơn các cháu ở quê, ra đó học phải đi hơn 300 km, phải thuê phòng ở trọ, tốn bao nhiêu thứ tiền, bao nhiêu công sức của cha mẹ …. Cháu đã phát huy, kế tục được một phần nào truyền thống của các bậc đi trước, ấy là nhờ hồng phúc của dòng họ, nhờ tâm đức của cha mẹ, gia đình, sự chăm chỉ học tập của bản thân cháu. Nhưng đây mới là điểm xuất phát,chưa nói được bất cứ điều gì, kỳ vọng rất lớn, song tất cả còn ở phía trước Từ quê nội của cháu, ông bà gửi cháu mấy lời, vừa là chúc mừng vừa là khuyên cháu đôi điều:
“Đường học vừa qua một chặng đò:
Được lên đại  học, lại thêm lo :
Ngày trời thắm thoắt qua như chớp .
Biển học mênh mông bước khó dò .
Những kẻ siêng năng đều tiến tới .
Mấy người nhác nhớn phải nằm co .
Người đời khó nhọc là khi học ,
Có nhọc rồi sau mới khỏe cho .
*
Năm học mới , nay đã đến rồi .
Giật mình ngày tháng tựa đưa thoi .
Công cha nghĩa mẹ hơn sông núi ,
Nợ nước công thầy tựa biển trời .
Nghĩ đến đường đời muôn dặm thẳm ,
Đi vào biển học vạn trùng khơi .
Tuổi xuân giữ trọn tình yêu học .
Học giỏi , ngày mai trả nợ đời …”.

 Lê Quốc Thọ


Thứ Sáu, 18 tháng 8, 2017

NGUYỄN QUANG HUỲNH: Đùm bọc, sẻ chia


                     ĐÙM BỌC, SẺ CHIA!
                                   
                 Mưa chi thối đất, tối trời
                 Lũ về quét sạch nhà trôi,mất người
                 Ới ! “Giàng”cướp hết mồ hôi...
                 Để dân đói khổ...không nơi nương mình
                
                 Qua trận lũ nghĩ còn kinh
                 Nửa đêm nước lũ thình lình cuốn đi
                  Trắng tay mất chẳng còn gì
                  Người tơi tả rách,nhà thì tan hoang

                  Lũ tàn phá bản điêu tàn...!
               “Bể dâu”thay đổi xóm làng thành sông
               “Lá lành, đùm rách”cộng đồng
                Ngàn đời truyền thống con Rồng, cháu tiên

                Đồng bào sẻ áo, góp tiền  
                Cùng nhau đùm bọc dân miền lũ qua
                Bà con mình ở phương xa
                Bảng Anh, đồng Rúp, đô la giúp cùng...
                 
                  Đều là con cháu Vua Hùng
                  Từ trong bọc trứng tiên rồng nở ra.
                                                              18/8/2017


                                                   Nguyễn Quang Huỳnh
                     11/28 Bình Đường 1, An Bình, Dĩ An, Bình Dương.
                                                       DĐ: 01229482775

THÁI GIANG: Nỗi niềm


NỖI NIỀM
Giao du giữa chốn Sài Gòn
Bỗng  nghe câu ví thả hồn vào thơ
Bâng khuâng nửa tỉnh nửa mơ
Ngắn dài chân bước, ngu ngơ mỏi nhìn
Mẹ, cha rèn dũa đức tin
Bao nhiêu ghềnh thác nào quên nghĩa đời
Lắng trong tim, thuở đôi mươi
Tuổi cao nhìn lại, nét cười vẫn duyên
Hội làng gặp gỡ mấy phiên
Nào ai đổ lỗi nắng xiên, gió lào
Nào ai tính toán thấp cao

Đất lề, quê thói... vận vào cháu con
“Cuộc đời muôn nẻo” * chon von

“Tình quê bến đậu”* lắng hồn vào trong
Quê nhà nỗi nhớ niềm mong
Phố cao, nhà rộng vẫn không thay lòng
Sông dài, bồi lở… sâu, nông
Làng Dừa xanh mát nhờ công bãi, vườn
Đồng thơ như cũng xanh hơn
Sài Gòn tung cánh, bay hồn, thả mơ...

Thái Giang





Thứ Ba, 15 tháng 8, 2017

NGUYỄN QUANG HUỲNH: Còn đâu!

         CÒN ĐÂU

“Ta về ta tắm ao ta”
Câu thơ ai gợi thiết tha ân tình
Nửa đời thăm lại quê mình
Ao hồ lấn hết còn hình nữa đâu

Chỉ còn lại vũng sình trâu
Bùn lầy nước đọng để sầu cho ai
Lơ thơ mấy cọng bèo khoai
Còn đâu tiếng ếch sớm mai mưa rào

Còn đâu bến nước cầu ao
Còn đâu điểm hẹn đêm nào dưới trăng.
                                                       


                                             Nguyễn Quang Huỳnh
          11/28 Bình Đường 1, An Bình, Dĩ An Bình Dương

Thứ Hai, 14 tháng 8, 2017

THÁI GIANG: Một cựu chiến binh đạp xích lô


MỘT CỰU CHIẾN BINH ĐẠP XÍCH LÔ

Sau chiến tranh, ông về đạp xích lô
Ngổn ngang đủ điều, trăm nỗi lo cuộc sống
Nhà dột nát, đêm nhìn trời cao rộng
Thấy cả trăng sao ...Thơ người lính ùa về

Bài thơ “cất vó” ông viết ở chân đê
Đêm quê mẹ như rồn vào hồn viết
Trung triêng bốn gọng vó , ông kéo lên con tôm, con tép
Vuột mất trăng sao...trả nước, trả trời

Nhiều đêm thức trắng với ao ngòi
Để sáng mai chưa rõ mặt người, đạp xích lô chưa bao giờ định hướng
Ba bánh xe , rát mặt đường , không đủ giờ bảo dưỡng
Thơ vẫn theo ông, như là khúc quân hành

Đời cho ông sau cuộc chiến tranh
Là vợ đảm và đàn con hiếu thảo
Tuổi tám mươi lũy tre làng xanh xanh bến đậu
Chiếc xích lô thành kỷ vật một thời

người cựu chiến binh lại “ cất vó” những bài thơ để đời
Góp sức nhỏ nhoi với quê nhà làng Đỏ
Nhân cách “linh cụ Hồ”vẫn là điểm tựa
Mai này , nỗi nhớ người xưa...
                                                        13/8/2017

                                                       Thái Giang
28A/17 Bình Đường 3, An Bình, Dĩ An, Bình Dương 

LÊ THẮNG: Tìm em cô gái Lào Lum


TÌM EM CÔ GÁI LÀO LUM

Em ở nơi nào bên ấy nhớ anh không?
Trống nhịp lăm vông có chồng lên nỗi nhớ
Những đêm phòn em như đóa Chăm Pa rực rỡ
Nỗi nhớ đốt anh rồi theo ký ức thành tro

Nhớ điệu lăm vông những đêm hội hẹn hò
Làn gió mùa mưa làm má hồng em lạnh
Cái nắng mùa khô làm tóc mây  queo quạnh
Kỷ niệm chực chờ theo nỗi nhớ vào đêm

Bóng trăng thu dát bạc xuống bên thềm
Em còn thức hay quay về miền nhung nhớ
Kỷ niệm xưa theo thời gian vụn vỡ
Bước nhịp trống phòn em  nhớ tới anh không?

Thời gian trôi mau trăng khuyết lại tròn
Xuân Hạ Thu Đông mùa tiễn mùa vào biển nhớ
Nỗi mỏi mong ngày ken đầy kín chỗ
Anh trở lại Lào tìm em , em  ở nơi nao?

                                                Lê Thắng

NGUYỄN QUANG HUỲNH: Tôi tìm anh, tổ quốc tìm anh


TÔI TÌM ANH, TỔ QUỐC TÌM ANH!

Tháng bảy về chúng tôi đi tìm bạn
Mưa sũng trời quặn thắt nỗi đau
Rừng Trường Sơn biết tìm bạn nơi đâu
Xanh đại ngàn xóa mờ dấu tích

Nương lúa, ruộng ngô, bản làng chênh chếch
Trong hang núi và bên khe suối đại ngàn
Đoàn chúng tôi lầm lũi đi dưới nắng đốt, mưa chan
Đêm căng bạt làm lều che sương gió

Tấm bản đồ giằng níu nỗi đau và niềm thương nỗinhớ
Cuốc xẻng vẹt mòn đào xới...Không thấy bạn nằm đâu
Chỉ có rễ cây rừng và thân gỗ mục lớp lớp nông sâu
Địa danh ngày xưa bạn mình nằm lại

Đào vẹt cuốc, phồng tay mà sao chẳng thấy
Hay thân xác các anh đã hóa thành cây trai đây rồi
Để đến nay rừng lại xanh chồi
Hồi sinh lại qua thời bom đạn

Thời chiến tranh đã lùi xa, nhưng không bao giờ quên lãng
Vì đau thương mất mát vẫn còn đây
Chúng tôi vẫn đi tìm các anh, không tính đến tháng ngày
Tổ Quốc tạm ghi  “người chưa rõ tên”dưới phần mộ gió.

                                          12/8/2017
                                Nguyễn Quang Huỳnh.
11/28 Bình Đường 1, An Bình, Dĩ An, Bình Dương
D Đ: 01229482775