Chủ Nhật, 20 tháng 8, 2017

LÊ QUỐC THỌ: Tâm sự...


TÂM SỰ CÙNG CHÁU LÊ QUỐC DŨNG

Cách nay 11 năm, cháu  ( trưởng nam của Lê Quốc Phong,con trai thứ của ông bà, thường trú ở Giaps Bát, Hoàng Mai, Hà Nội) học hết lớp Một, có gửi về cho ông bài thơ : 
“QUÊ NỘI
Đêm qua nghe mẹ kể :
Quê nội con rất xa ,
Nơi ấy có ông bà ,
Đông anh em , cô bác …

Làng ven con sông bạc
Chảy bên đồng lúa vàng ,
Đàn cò trắng bay ngang
Cánh mỏi không nơi đậu

Con đã hết lớp Một
Sang năm lên lớp Hai
Con cố gắng chăm học
Giành nhiều điểm 9 10 .

Hè sau mùa phượng nở
Con về quê nội chơi .”

Ông đã lưu bài thơ vào tập thơ “ Lạc Sinh” của ông. Mười hai năm , bố mẹ cháu, bản thân cháu đã trải qua bao nhiêu vất vả , nay cháu đã hết bậc học phổ thông. Kỳ thi tuyển sinh vào Đại học vừa qua, cháu đạt 31 điểm, thế là điểm tương đối cao, cháu được trúng tuyển vào trường Đại học Kinh tế quốc dân Hà nội, trường thuộc tốp đầu các trường đại học trong nước . Cháu lại được học trường mà có Bố đang làm việc đã hai mươi ba năm, nhà lại ở cách trường chỉ hơn cây số.Điều kiện tốt hơn, thuận tiện hơn các cháu ở quê, ra đó học phải đi hơn 300 km, phải thuê phòng ở trọ, tốn bao nhiêu thứ tiền, bao nhiêu công sức của cha mẹ …. Cháu đã phát huy, kế tục được một phần nào truyền thống của các bậc đi trước, ấy là nhờ hồng phúc của dòng họ, nhờ tâm đức của cha mẹ, gia đình, sự chăm chỉ học tập của bản thân cháu. Nhưng đây mới là điểm xuất phát,chưa nói được bất cứ điều gì, kỳ vọng rất lớn, song tất cả còn ở phía trước Từ quê nội của cháu, ông bà gửi cháu mấy lời, vừa là chúc mừng vừa là khuyên cháu đôi điều:
“Đường học vừa qua một chặng đò:
Được lên đại  học, lại thêm lo :
Ngày trời thắm thoắt qua như chớp .
Biển học mênh mông bước khó dò .
Những kẻ siêng năng đều tiến tới .
Mấy người nhác nhớn phải nằm co .
Người đời khó nhọc là khi học ,
Có nhọc rồi sau mới khỏe cho .
*
Năm học mới , nay đã đến rồi .
Giật mình ngày tháng tựa đưa thoi .
Công cha nghĩa mẹ hơn sông núi ,
Nợ nước công thầy tựa biển trời .
Nghĩ đến đường đời muôn dặm thẳm ,
Đi vào biển học vạn trùng khơi .
Tuổi xuân giữ trọn tình yêu học .
Học giỏi , ngày mai trả nợ đời …”.

 Lê Quốc Thọ


Thứ Sáu, 18 tháng 8, 2017

NGUYỄN QUANG HUỲNH: Đùm bọc, sẻ chia


                     ĐÙM BỌC, SẺ CHIA!
                                   
                 Mưa chi thối đất, tối trời
                 Lũ về quét sạch nhà trôi,mất người
                 Ới ! “Giàng”cướp hết mồ hôi...
                 Để dân đói khổ...không nơi nương mình
                
                 Qua trận lũ nghĩ còn kinh
                 Nửa đêm nước lũ thình lình cuốn đi
                  Trắng tay mất chẳng còn gì
                  Người tơi tả rách,nhà thì tan hoang

                  Lũ tàn phá bản điêu tàn...!
               “Bể dâu”thay đổi xóm làng thành sông
               “Lá lành, đùm rách”cộng đồng
                Ngàn đời truyền thống con Rồng, cháu tiên

                Đồng bào sẻ áo, góp tiền  
                Cùng nhau đùm bọc dân miền lũ qua
                Bà con mình ở phương xa
                Bảng Anh, đồng Rúp, đô la giúp cùng...
                 
                  Đều là con cháu Vua Hùng
                  Từ trong bọc trứng tiên rồng nở ra.
                                                              18/8/2017


                                                   Nguyễn Quang Huỳnh
                     11/28 Bình Đường 1, An Bình, Dĩ An, Bình Dương.
                                                       DĐ: 01229482775

THÁI GIANG: Nỗi niềm


NỖI NIỀM
Giao du giữa chốn Sài Gòn
Bỗng  nghe câu ví thả hồn vào thơ
Bâng khuâng nửa tỉnh nửa mơ
Ngắn dài chân bước, ngu ngơ mỏi nhìn
Mẹ, cha rèn dũa đức tin
Bao nhiêu ghềnh thác nào quên nghĩa đời
Lắng trong tim, thuở đôi mươi
Tuổi cao nhìn lại, nét cười vẫn duyên
Hội làng gặp gỡ mấy phiên
Nào ai đổ lỗi nắng xiên, gió lào
Nào ai tính toán thấp cao

Đất lề, quê thói... vận vào cháu con
“Cuộc đời muôn nẻo” * chon von

“Tình quê bến đậu”* lắng hồn vào trong
Quê nhà nỗi nhớ niềm mong
Phố cao, nhà rộng vẫn không thay lòng
Sông dài, bồi lở… sâu, nông
Làng Dừa xanh mát nhờ công bãi, vườn
Đồng thơ như cũng xanh hơn
Sài Gòn tung cánh, bay hồn, thả mơ...

Thái Giang





Thứ Ba, 15 tháng 8, 2017

NGUYỄN QUANG HUỲNH: Còn đâu!

         CÒN ĐÂU

“Ta về ta tắm ao ta”
Câu thơ ai gợi thiết tha ân tình
Nửa đời thăm lại quê mình
Ao hồ lấn hết còn hình nữa đâu

Chỉ còn lại vũng sình trâu
Bùn lầy nước đọng để sầu cho ai
Lơ thơ mấy cọng bèo khoai
Còn đâu tiếng ếch sớm mai mưa rào

Còn đâu bến nước cầu ao
Còn đâu điểm hẹn đêm nào dưới trăng.
                                                       


                                             Nguyễn Quang Huỳnh
          11/28 Bình Đường 1, An Bình, Dĩ An Bình Dương

Thứ Hai, 14 tháng 8, 2017

THÁI GIANG: Một cựu chiến binh đạp xích lô


MỘT CỰU CHIẾN BINH ĐẠP XÍCH LÔ

Sau chiến tranh, ông về đạp xích lô
Ngổn ngang đủ điều, trăm nỗi lo cuộc sống
Nhà dột nát, đêm nhìn trời cao rộng
Thấy cả trăng sao ...Thơ người lính ùa về

Bài thơ “cất vó” ông viết ở chân đê
Đêm quê mẹ như rồn vào hồn viết
Trung triêng bốn gọng vó , ông kéo lên con tôm, con tép
Vuột mất trăng sao...trả nước, trả trời

Nhiều đêm thức trắng với ao ngòi
Để sáng mai chưa rõ mặt người, đạp xích lô chưa bao giờ định hướng
Ba bánh xe , rát mặt đường , không đủ giờ bảo dưỡng
Thơ vẫn theo ông, như là khúc quân hành

Đời cho ông sau cuộc chiến tranh
Là vợ đảm và đàn con hiếu thảo
Tuổi tám mươi lũy tre làng xanh xanh bến đậu
Chiếc xích lô thành kỷ vật một thời

người cựu chiến binh lại “ cất vó” những bài thơ để đời
Góp sức nhỏ nhoi với quê nhà làng Đỏ
Nhân cách “linh cụ Hồ”vẫn là điểm tựa
Mai này , nỗi nhớ người xưa...
                                                        13/8/2017

                                                       Thái Giang
28A/17 Bình Đường 3, An Bình, Dĩ An, Bình Dương 

LÊ THẮNG: Tìm em cô gái Lào Lum


TÌM EM CÔ GÁI LÀO LUM

Em ở nơi nào bên ấy nhớ anh không?
Trống nhịp lăm vông có chồng lên nỗi nhớ
Những đêm phòn em như đóa Chăm Pa rực rỡ
Nỗi nhớ đốt anh rồi theo ký ức thành tro

Nhớ điệu lăm vông những đêm hội hẹn hò
Làn gió mùa mưa làm má hồng em lạnh
Cái nắng mùa khô làm tóc mây  queo quạnh
Kỷ niệm chực chờ theo nỗi nhớ vào đêm

Bóng trăng thu dát bạc xuống bên thềm
Em còn thức hay quay về miền nhung nhớ
Kỷ niệm xưa theo thời gian vụn vỡ
Bước nhịp trống phòn em  nhớ tới anh không?

Thời gian trôi mau trăng khuyết lại tròn
Xuân Hạ Thu Đông mùa tiễn mùa vào biển nhớ
Nỗi mỏi mong ngày ken đầy kín chỗ
Anh trở lại Lào tìm em , em  ở nơi nao?

                                                Lê Thắng

NGUYỄN QUANG HUỲNH: Tôi tìm anh, tổ quốc tìm anh


TÔI TÌM ANH, TỔ QUỐC TÌM ANH!

Tháng bảy về chúng tôi đi tìm bạn
Mưa sũng trời quặn thắt nỗi đau
Rừng Trường Sơn biết tìm bạn nơi đâu
Xanh đại ngàn xóa mờ dấu tích

Nương lúa, ruộng ngô, bản làng chênh chếch
Trong hang núi và bên khe suối đại ngàn
Đoàn chúng tôi lầm lũi đi dưới nắng đốt, mưa chan
Đêm căng bạt làm lều che sương gió

Tấm bản đồ giằng níu nỗi đau và niềm thương nỗinhớ
Cuốc xẻng vẹt mòn đào xới...Không thấy bạn nằm đâu
Chỉ có rễ cây rừng và thân gỗ mục lớp lớp nông sâu
Địa danh ngày xưa bạn mình nằm lại

Đào vẹt cuốc, phồng tay mà sao chẳng thấy
Hay thân xác các anh đã hóa thành cây trai đây rồi
Để đến nay rừng lại xanh chồi
Hồi sinh lại qua thời bom đạn

Thời chiến tranh đã lùi xa, nhưng không bao giờ quên lãng
Vì đau thương mất mát vẫn còn đây
Chúng tôi vẫn đi tìm các anh, không tính đến tháng ngày
Tổ Quốc tạm ghi  “người chưa rõ tên”dưới phần mộ gió.

                                          12/8/2017
                                Nguyễn Quang Huỳnh.
11/28 Bình Đường 1, An Bình, Dĩ An, Bình Dương
D Đ: 01229482775

Thứ Sáu, 11 tháng 8, 2017

THÁI GIANG: Đau xót quá, người ơi!


            ĐAU XÓT QUÁ, NGƯỜI ƠI!

Mùa thu về , điều chẳng  lành đổ xuống  bà con mình phía Bắc
Nhà trôi,người chết...thê thảm giữa thời bình
Hàng chục hàng trăm nhà dân bị lũ cuốn,mà kinh!
Có người biết sẽ chết phút giây,mà không thể nào thoát chết
Mới chiều,bữa cơm vui cả nhà quấn quýt
Nửa đêm lũ về xẻ nghé ,tan đàn.

Trộn xác người vào nước và muôn loài nát tan
Ôi! Mường La nơi bị thiệt hại nặng nề nhất trong cơn lũ
Có gia đình chết cả cháu,con,chồng,vợ
Chẳng ai còn để khóc cho ai...

Sao mà hung ác thế hỡi trời!(?)
Trăm ngàn điều hay sao không làm , cứ làm điều nghiệt ngã
Khi cần nước thì nắng nung đổ lửa
Khi không cần thì thừa mứa hại nhân gian

Bà con minh lá rách đùm lá nát lúc gian truân
Dựng lại nhà cho nhau , sẻ chia từng cọng rau hạt gạo
Xin nghiêng mình trước những linh hồn đang bơ vơ bến đậu
Nghẹn ngào nén tâm nhang , đau xót quá , người ơi!
                                                                        11/8/2017

                                                                       Thái Giang
28A/17, Bình Đường 3, An Bình, Dĩ An, Bình Dương
DĐ0903647713

THÁI GIANG: Quán thơ


      QUÁN THƠ

Khen ai đặt cái quán thơ
Tôi v lần ấy, ngẩn ngơ suốt đời
N em, cạn chén rượu mời
Rồi đi cuối đất cùng trời... vẫn say

Nh em t búp ngón tay
Thon thon mười ngón thắp ngày vào đêm
Em mời tôi miếng trầu têm
Nồng nàn thơm t tay mềm đưa hương

Dùng dằng nán níu tơ vương
Tôi mang đi suốt dặm đường ...nh quê.

                                                        10/8/2017

                                                          Thái Giang
28A/17 Bình Đường 3, An Bình, Dĩ An, Bình Dương 

Thứ Ba, 8 tháng 8, 2017

NGUYỄN QUANG HUỲNH: Âm vang mùa thu.


                             ÂM VANG MUA THU

Bao mùa thu đã đi qua
Giờ còn nhớ tiếng tù và vang vang
Tiếng loa, tiếng mõ rộn ràng
Phá tan kho Nhật ta mang thóc về

Dân nghèo thành thị, đồng quê…
Đánh nhào địa chủ, nhất tề đứng lên
Đi theo cờ Đảng búa liềm
Diệt tan phát xít, xây nền tự do

Sát vai liềm, búa chung lo
Ruộng đồng, nhà máy, hầm lò về tay
Đồng tâm góp sức dựng xây
Âm vang cách mạng còn đây thu nào

Việt Nam mãi mãi tự hào
Mùa thu tháng tám cờ sao rợp trời
.

                  Nguyễn Quang Huỳnh
11/28 Bình Đường 1, An Bình Dĩ An, Bình Dương
DĐ:01229482775

THÁI GIANG: Ế oan


Ế OAN
Ước  gì giờ lại ngày xưa
Tóc  xanh lại , như mới vừa  hóa trang
Nôn nao chiều xuống vội vàng
Trống chèo đêm hội đình làng  , bên nhau
Mỏi mắt ngó trước ngóng  sau
Sân đình chật ních , biết đâu mà tìm
Trống chèo  giục  , rối nhịp tim
Chừng nào chưa gặp , kệ đêm với chèo
Khuya về chỉ ánh trăng theo
Ế oan cả một buổi chiều … nôn nao.


                                            Thái Giang

Thứ Hai, 7 tháng 8, 2017

LÊ THẮNG: Niềm thơ


         NIỀM THƠ

Bao nhiêu lần mở đón thơ em
Rồi tự mình khép lại
Người lính đi trong chiều buông
Lằng lặng nhìn ánh hoàng hôn vụt tắt
Gia tài bao tháng năm chỉ là những vần thơ
Theo một thời …ôm chặt
Ôm ắp theo thời gian…

Rút ruột tơ lòng như mắc nợ cùng ai
Để rồi chưa một lần trả nợ…
Lại tự hỏi lòng mình sao không nhớ
Một chút gì trong cái thuở nồng say

Duyên phận gì chạm vào thơ em, dạ cứ ngất ngây
Mặc cho thời gian từng phôi phai nỗi nhớ
Giống  con thuyền căng buồm trôi ngược
Chở nặng đầy mơ ước cõi xa xăm.

Mình chẳng yêu nhau qua những tháng năm
Mà chỉ là vần thơ trong đêm dài thăm thẳm
Hôm nay giật mình khi gặp lại  vần thơ … sâu lắng
Ngỡ cùng người thương trên lối cũ sánh đôi

Phải chăng em ta yêu nhau mãi kiếp trước đã rồi
Kiếp này chỉ gặp nhau từ duyên thơ thôi vậy!
Hoàng hôn buông, sương giăng đầy lá thu rơi bịn rịn
Em có  còn  vương vấn bước chân thơ…

                                                          Lê Thắng

Chủ Nhật, 6 tháng 8, 2017

LÊ QUỐC THỌ: Thu phải khôn dò


THU PHẢI KHÔN DÒ

Cũng bởi vì ai , Thu chậm hơn
Xin đừng vội trách vội mang hờn
Tường khuya chiếc bóng tàn đêm vắng
Tâm lạnh riêng mình lẻ gối đơn
Lìa Hạ không đành quên nghĩa nặng
Luyến tình cam chịu gánh vai sờn
Bâng khuâng vương vấn làm sao đặng
Thu phải khôn dò kẽo trượt trơn .

Lê Quốc Thọ.

LÊ QUÔC THỌ: Cảm thu


CẢM THU

Mong đời thắm lại sắc thu xưa
Bởi cảnh thu nay ý chẳng vừa
Cúc đã bẽ bàng trong gió sớm
Nai còn ngơ ngác giữa rừng trưa
Tình si lạc bến vào giông bão
Người cũ nhắc mình đón tứ thơ
Thầm gửi nỗi lòng nhiều ước muốn
Mong đời thắm lại sắc thu xưa !

Lê Quốc Thọ.

LÊ QUỐC THỌ: Hạ bỏ đi rồi.


HẠ BỎ ĐI RỒI

Hạ bỏ đi rồi ! Thu đến đây
Trời xanh ngăn ngắt nắng loang đầy
Tím bông dừa cạn vàng dâm bụt
Đôi bướm dập dìu so cánh bay .

Hạ bỏ đi rồi ! Thu đến đây
Mưa chi mưa thế nước tràn đầy
Đêm thu mưa , ai buồn , ai nhớ ?
Ở một phương trời lẻ bóng mây !

Lê Quốc Thọ.


Thứ Sáu, 4 tháng 8, 2017

VŨ THỊ NHÀN: Lời bình tập thơ " Lá vẫn xanh" của tg Nguyễn Quang Huỳnh


Lời b ình tập thơ " Lá vẫn xanh" của tác giả Nguyễn Quang Huỳnh.
                                          Vũ Thị Nhàn

Tập thơ “Lá vẫn xanh “của tác giả Nguyễn Quang Huỳnh mà tôi giới thiệu đến tay bạn đọc ,là tập thơ đầu tay của anh. Anh Huỳnh là phụ huynh của tôi, cháu gái đầu lòng của anh học môn văn học do tôi đảm trách, vào năm lớp 9. Giữa tôi và gia đình anh có mối quan hệ thân thiết vì anh là một phụ huynh rất quan tâm đến việc học hành của các con
  Ngày đó anh đi công tác xa nhà nhưng chưa lần nào bỏ các buổi sinh hoạt phụ huynh học sinh và nhà trường. Anh có ba con đều học tại trường tôi giảng dạy. Các cháu đều ngoan, học giỏi và tỏ ra gắn bo ùvới ngôi trường mà các em đang học. Vào dịp Tết cổ truyền dân tộc ,tôi ghé qua chúc tết phụ huynh; qua đo,ù tôi mới biết  được gia đình rất quí trọng thầy cô giáo vì anh cũng xuất thân từ gia đình nhà giáo .Ông nội anh và ông ngoại anh đều là thầy đồ nho và cũng là một gia đình nền nếp, có danh tiếng và có truyền thống cách mạng, yêu văn thơ .
  Sau này do sức khoẻ yếu anh đã nghỉ hưu sớm. Cách đây hơn bốn năm, anh ốm một trận thập tử nhất sinh. Khi bệnh lui, anh gần như liệt hẳn thân người phải năm một chỗ để dưỡng bệnh. Nhờ vào tình yêu của vợ con và sự kiên trì ,vươn lên của bản thân, một lòng yêu cuộc sống vô bờ bến, một ý chí kiên cường chống trả bệnh tật, anh đã dần dần hồi phục và có cuộc sống bình thường như ngày nay, từ đó anh bắt đầu làm thơ ,viết văn .
Niềm khắc khoải của anh trong những ngày nằm ốm là được trở lại như trước kia, sống vui sống khoẻ và làm nhiều việc có ích hơn cho người thân, cho xã hội. Anh không tuyệt vọng với tình trạng sức khoẻ của mình mà luôn cố gắng làm lại từ đầu, ngay cả những việc trước đây là hết sức tự nhiên như đi, đứng, cầm, nắm. Anh tin cuộc sống vẫn chờ anh phía trước và anh cứ thế mà vươn tới. Ý chí, nghị lực và lòng tin đã giúp anh vượt qua số phận. Anh đã chiến thắng bệnh tật và từ một người bị liệt nửa thân do chứng tai biến mạch máu não anh đã đi đứng được như ngày hôm nay.
Cảm ơn tình cảm của người thân, bạn bè, đồng nghiệp dành cho mình, anh đã đền đáp lại bằng tất cả tấm lòng của mình qua những bài thơ mà chúng ta sẽ biết đến hôm nay. Bài thơ anh dâng tặng cho đời là cả tâm hồn và cuộc sống của anh. Anh muốn truyền đến với mọi người một thông điệp về nhân sinh quan là hãy sống hết mình, cuộc đời vẫn đẹp, giông bão nào cũng qua đi và đừng bao giờ sớm đầu hàng hoàn cảnh mà phải biết vượt qua chính nó, chiến thắng nó. Vì lẽ đó, tập thơ của anh đã mang tên “ Lá vẫn xanh “.
   Tập thơ “Lá vẫn xanh “là tâm huyết của anh Huỳnh, vì qua đó, anh đã gửi gắm một tình yêu  thương  vô bờ bến, một niềm khát khao cuộc sống đến cháy bỏng và cả những kỷ niệm vui buồn về quãng đời của anh trước đó,kể cả những trăn trở trong cuốc sống hiện tại của anh .
    Tập thơ không dày lắm, nó gồm 62 bài với trọn vẹn tâm tình sâu lắng, một niềm tự hào lớn lao và cả một ước mơ  rất giản dị mà thiết thực .
     Đọc thơ anh, thật cảm động khi nghe anh nói về mẹ mình. Một tấm gương tiêu biểu, người mẹ Việt Nam chịu thương chịu khó, hết lòng tận tụy với chồng con :
                              “Mùa rét mẹ chẳng nghỉ đông
Cặm cụi  tỉa bắp ngô đông trên đồng
Da mẹ nắng cháy màu đồng
Để cho con có áo hồng áo hoa “
                               (Trích bài : Nhớ mẹ đồng chiêm )
Hay những vất vả cực nhọc trong bài “Công mẹ “
    Nhưng điều làm cho tôi cảm xúc nhất vẫn là tình yêu thương, kính trọng mà anh dành diêng cho mẹ qua bài ru của mẹ
                            “Mẹ xưa mang cả lời ru
                             Vào trong giấc ngủ trưa hè cho con “

Rồi đến :
                     “Rời vòng tay mẹ chiều thu
                        Hành trang xa sứ lời ru mẹ hiền
Anh dành cả tình yêu kính cho mẹ vợ qua bài “Nhớ mẹ “
                 “Mẹ Cao quê ở Hà tây
Theo cha, mẹ đến quê này đồng chiêm
Tứ mùa nông vụ liên miên
Sớm khuya tần tảo dáng nghiêng bãi cồn “
Trong anh tình yêu gia đình rất sâu đậm. Ta thử nghe anh kể về nỗi nhớ khi vợ vắng nhà
“ Đi vào, lại đi ra
Giường nằm sao thấy rộng
Mãi sao em không về
Anh nhớ em da diết “
Hoặc :
“ Vợ chồng sống có đôi
Xa nhau là nhớ lắm “
Và còn nữa :
“ Anh thương em suốt đời
Nắm tay em không rời
Đi cùng trời cuối đất “
                                                                      (Trích bài :  Anh không thể thiếu em  )

Yêu vợ là vậy, anh cũng còn rất yêu con. Ngày con gái thứ hai ra trường và đi dạy, anh đã làm thơ để tặng con :
“ Mai sau cuộc sống đẹp tươi
Hoàn thành trách nhiệm trồng người trăm năm “
                                                                      ( Trích bài :  Khi con là cô giáo  )
Tình cảm gia đình là vậy, tình cảm anh dành cho quê hương, xóm làng cũng gắn bó vô cùng :
“ Quê tôi chiêm trũng Bối Cầu
Áo nâu vai mẹ bạc màu gió sương “
( Trích bài : Quê tôi )
Và tình cảm đó càng rõ nét hơn qua bài  “ Thăm quê “.
Ngoài tình cảm gia đình, anh còn quý trọng những tình cảm khác : tình thầy trò qua bài “ Em là trò nhỏ “, tình cảm đồng đội, đồng chí qua những bài thơ “ Hát khúc hành trình “ :
“ Ngày nay đất nước hoà bình
Có những đồng đội hy sinh không về “
Hay :
“ Đêm hội thơ còn vắng ai chưa đủ
Đồng đội nào nằm lại ở rừng sâu ?
Bao đêm thâu dật mình thường  trăn trở
Đồng đội mình  đã dặn lại từng câu  “
                                                              ( Trích bài : Đêm hội thơ mừng ngày độc lập )

Ở anh tình cảm dường như bất tận. Nó được biến thành niềm vui trước quê hương đổi mới, thay da đổi thịt từng ngày :
“ Phú Hoà là một bài ca
Ấm no, hạnh phúc phường ta mọi nhà “
                                                               ( Trích bài : Cây đa Phú Hoà )
Và đây nữa :
“ Anh đến quê tôi đất Thủ Dầu
Miền quê yêu dấu nghiã tình sâu
…………………………………………………………………
Bình Dương hiếu khách và giản dị
Người dân hiền lành cuộc sống vui
Chung sức đồng lòng xây đất nước
Ai ghé qua rồi chẳng muốn đi ! “
                                                               ( Trích bài : Mời anh đến quê tôi )
Tình yêu quê hương đất nước đó lớn dần lên và trở thành niềm tự hào dân tộc qua thành quả cách mạng có được từ cuộc chiến thần kì đánh tan hai đế quốc hùng mạnh. Ta hãy lắng nghe anh nói :
“ Tất cả nhờ ơn Đảng
Sáng suốt trong chủ trương
Để Việt Nam có được
Trang sử vàng hôm nay “
( Trích bài :  Ôn lại sử vàng )
Truyền thống cách mạng vẻ vang cũng như sự hi sinh lớn lao của nhân dân ta để có được nền độc lập, tự do thật sự được anh nhắc đến qua rất nhiều bài thơ như : “ Thăm chiến khu D “, “ Đất nước sáu mươi mùa thu “, “ Âm vang cách mạng mùa thu “, 
“ Nhớ mãi tên anh “, “Đất nước tôi “…
Và để góp phần xây dựng quê hương làng xóm anh đã bắt đầu từ trong gia đình mình trước :
“ Việc làm phải thấu tình đạt lý
Đừng làm điều bất nghĩa nghe con
Sống ngay thẳng không bè không phái
…………………………………………………………………………
Con, con ơi ! Nhớ lời mẹ dạy
Để mai này thành người tốt nghe con ! “
                                                                ( Trích bài : Dạy con
Còn đối với xã hội, anh vừa nhắc nhở vừa phê bình những thói hư tật xấu với ước muốn cuộc sống ngày một tốt đẹp hơn :
 “ Chở rác là việc của đời
Làm không gọn gẽ để rơi ra ngoài “
                                                                         ( Trích bài : Xe chở rác )
hoặc :
“ Công bằng xã hội ấm no
Cớ sao thằng cuội chỉ no một mình ? “
                                                                        ( Trích bài : Thằng cuội xưa và nay )
Và :
“ Nhắc ai chớ có thờ ơ
Công việc dù gấp phải chờ đèn xanh “
                                                                         ( Trích bài : Cùng vui )
Đặc biệt anh cũng không quên nhắc nhở mọi người phải giữ gìn thuần phong mỹ tục, đừng quá đua đòi theo mốt mà biến mình trở nên khó coi ( Bài Nhắc ai ) hoặc chỉ vì tham chút lợi trước mắt mà quên đi vấn đề môi trường sinh thái, một điều tối cần thiết đối với sức khoẻ con người ( Bài Đâu rồi bóng tre ).
Tập thơ “Lá vẫn xanh “ của tác giả Nguyễn Quang Huỳnh còn thể hiện một khía cạnh khác nữa là sự vượt lên chính bản thân mình để sống vui, sống đẹp. Đó là những ngày anh ốm nặng nằm liệt giường, phải tập thích nghi với cuộc sống như một đứa trẻ tập đi, tập đứng. Và anh đã làm được điều đó bằng tất cả ý chí và nghị lực của mình :
Bốn năm qua là bốn năm tranh đấu
Với bản thân để có ích cho đời
Tập lết, tập đi và đã biết đi
Bao gian khổ vẫn không hề nhụt chí “
                                                                         ( Trích bài : Qua mùa tuốt lá )
Thơ của anh còn rất lãng mạn và bay bổng với cacùh nhìn nhận sự việc khách quan xảy ra quanh mình. Ta hãy nghe anh diễn tả cơn say của mình :

“Anh tựa vào em để đỡ say.
Cho anh uống nốt chén rựơu này
Rượu say hay tình em say đó
Hai sáu năm rồi anh vẫn say .”
                                                                   ( Bài Say )
Với cây cối cảnh vật thiên nhiên,  anh cũng có cái nhìn rất thoáng và hóm hỉnh
“ Dáng nghiêng mọc ở bờ ao
Lá dừa chiếc lược chải vào mây xanh “
                                                                         ( Trích bài : Cây dừa )
Hay ở đoạn thơ sau khi anh miêu tả về chú Cuội, một nhân vật trong truyện cổ tích
 “ Cung Quảng, Hằng Nga nghiêng dáng ngọc
Chú Cuội thất tình ôm gốc đa “
                                                                         ( Trích bài : Trăng Thu )
Và đẹp vô cùng với hình ảnh sau đây :
“ Chợ quê xa tít mù tăm
Một đầu quang  thúng con nằm, mẹ vui
Đầu kia mẹ ghánh nắng chiều
Cho con giấc mộng cánh diều tuổi thơ  “
                                                                                  ( Trích bài: Lời ru của mẹ )
Tập thơ tuy chưa phải là tác phẩm xuất sắc, nhưng nó đã thể hiện được tình cảm, ước mơ và cả trăn trở của một đời người. Tình cảm thật gần gũi, ước mơ trong tầm tay và trăn trở rất đời thường, rất đáng được trân trọng.
Là người viết lời tựa, tôi hi vọng tập thơ này sẽ được quý vị đón nhận một cách chân thành, đồng cảm thông để động viên tinh thần của người sáng tác, giúp anh có thể tiếp tục tặng cho đời những bài thơ hay.
Thay cho lời kết, tôi xin ghi lại những cảm xúc của mình khi lần đầu được đọc thơ anh :
“ Đọc tập thơ anh viết
Lắng đọng trong lòng những cảm xúc miên man
Đời là thơ, thơ chính là người
Giản dị, nghĩa tình, sâu lắng tâm tư
Cuộc sống quanh ta với bao điều đơn giản
Mới lạ từng ngày theo suy nghĩ trong ta
Thơ đâu cần trau chuốt văn hoa
Thơ vẫn đẹp với hồn thơ chân chất
Người đời yêu thơ vì thơ bóng bảy
Ta yêu thơ, thơ chất chứa nỗi niềm
Mang trải rộng cho dòng đời trôi chảy.


                               TP Hồ Chí Minh
                                 Vũ Thị Nhàn