Thứ Năm, 20 tháng 7, 2017

THÁI GIANG: Suy tư


                      SUY TƯ

Tiếng gà chót khuya , cắt ngang giấc mơ
Đang ảo vọng đưa ta về hiện tại

Có thể những điều năm xưa, năm ngoái
Cung bậc tiếng lòng trầm, bổng vào xưa
Nghe trong ngọn gió, thấm nắng thấm mưa
Dịu lại nỗi niềm như được lần an ủi

Gặp trong đời những câu ca gửi hờn, trao tủi
Mặn muối, cay gừng ...nợ với quê hương
Cao sang mấy cũng đi tự đời thường
Trăm lần lo toan , ngàn phen bồi lở

Ôn lại tháng năm nỗi niềm nhung nhớ
Chưa hoàng hôn đã tím mảnh trời chiều
Muốn thì nhiều, làm chưa được bao nhiêu
Ức tuổi mình được phần năm Bành Tổ

Chắt lấy điều lành trong từng ngọn gió
Kham chút tâm tư nương cửa phật , cõi người
Cái gì cũng hạn hẹp , đầy vơi
Chỉ có suy tư muôn đời không hạn hẹp

                                                     20/7/2017
                                                   Thái Giang
 28A/17 Bình Đường 3, An Bình, Dĩ An, Bình Dương   

Thứ Ba, 18 tháng 7, 2017

THÁI GIANG: Lời của quê - Tưởng là


LỜI CỦA QUÊ

Xa quê mấy chục năm trời
Mô, tê, răng ,rứa …vẫn lời của quê
Vẫn là tập tục thói lề
Nói to, bước mạnh, khen, chê thẳng thừng

Nhớ câu “mặn muối, cay gừng”
Chở hồn ví dặm trong từng buồn vui
Đắng cay lắm , mới ngọt bùi
Gió lào, nắng lửa lấp vùi Hồng Lam

Xứ mình “phụ tử tình thâm”
Truông  Bồn, Đồng Lộc …đau bầm thịt da
Cái nơi mặn nhút, chua cà
Con người xứ Nghệ tài hoa lẫy lừng

Sao mà thương nhớ quá chừng
Mẹ ơi !Con mẹ rưng rưng ngày về !

                                             21/4/2017
                                       Thái Giang

TƯỞNG LÀ..

Tưởng là đùa chút cho vui
Nào hay đùa chút để rồi “vạ”lây
Cũng may “dính” vạ lúc này
Gặp chăn đêm lạnh ấm đầy giấc khuya

Biết đâu chung một lối về
Những đêm trăng sáng vai kề bờ vai
Thả hồn tới chốn bồng lai
Nôn nao quên đã nắng mai …tưởng là

19/4/2017
Thái Giang
28A/17 Bình Đường 3, An Bình, Dĩ An, Bình Dương

0903647713

Chủ Nhật, 16 tháng 7, 2017

NGUYỄN QUANG HUỲNH: Ngóng con


        NGÓNG CON

Các con mười tám đôi mươi
Mới vào đại học , ngời ngời ngời sức xuân
Ghi danh quyết chí tòng quân
Ra đi giết giặc đâu cần đắn đo

Tiễn con đến tận bến đò
Vắng con trai mẹ, mẹ lo từng ngày
Đầy trời súng đạn, máy bay
Thằng Tây đã ác, Mỹ này ác hơn

Chiều chiều ra đứng đầu thôn
Ngóng con của mẹ,
                                               mỏi mòn...mẹ quê.

                                                                 15/7/2017

                                                 Nguyễn Quang Huỳnh
11/28 B ình Đường 1, An Bình , Dĩ An, Bình Dương
D Đ01229482775 

Thứ Bảy, 15 tháng 7, 2017

THÁI GIANG: Nhuộm tím áo dài


       NHUỘM TÍM ÁO DÀI

Gặp người , gặp chút hương ngây
Áo dài tím Huế, lây phây lối về
Gieo vào tôi ,một thoáng quê
Nao nao nhớ cái chiều hè năm xưa

Trống tan trường, trời đổ mưa
Hiên trường dan díu như chưa tan trường
Mắt ai chớp chớp mưa vương
Nép vào nhau , ấm nụ thương buổi đầu

Thế rồi biền biệt xa nhau
Trầu vàng có đợi xanh cau ngày về
Héo lòng cau- héo chợ quê
Muộn màng trưa chợ, vụng về lời rao

Lạy trời,trời đổ mưa rào
Cho cau đỡ héo, thắm vào trầu ai
Tình xưa nhuộm tím áo dài
Mộng mơ Huế tím, một ngày trầu cau .

                                            15/7/2017
                                          Thái Giang
28A/17 Bình Đường 3, An Bình, Dĩ An, Bình Dương 

HƯƠNG TRẦN - HOA XƯƠNG RỒNG: giấc mơ nào khẽ chạm trái tim anh

Ôi, bây giờ em vào gửi bài các anh mới biết em có quà nè! Thật cảm động quá thôi! Em sẽ đọc lại thật nhiều lần để cảm nhận hết tình cảm mà các anh đã dành cho em! Và cho dù có là "ôm rơm rặm bụng" hay "chỉ để mua vui cho cõi đời huyên náo" thì em vẫn cứ thấy những vần thơ thật nhiệm màu... Và giọt nước mắt của hạnh phúc bất chợt rơi trên bàn phím...!
Cảm ơn những tâm hồn thi sĩ đã đến và ở lại trong trái tim em!

GIẤC MƠ NÀO KHẼ CHẠM TRÁI TIM ANH
(Thơ viết tặng cho Người... liệu anh có nhận ra ?)

Em bỗng ước chàng Romeo ngày ấy
Họa cô gái hôm nay thành nàng Juliet yêu kiều
Nhưng giữa đời thường liệu có được bao nhiêu
Như Trọng Thủy Mị Châu  dám yêu cùng sóng gió?

Em cúi xuống để nhặt lên một cuộc tình dang dở
Ngửa mặt lên trời để mượn đỡ chút bình yên
Khao khát vội vàng nên lầm lỡ một chữ duyên
Cá cược niềm tin đâu phủ nhận đỏ đen cùng canh bạc

Dẫu trái tim mỏng manh vẫn biết mình đi lạc
Sao vẫn cứ muộn màng câu đá bạc trăm năm
Tìm một bàn tay vốc nắng phía xa xăm
Lòng lạnh giá nhưng lặng thầm không dám...

Cứ ngược bước chông chênh trên con đường hoang vắng
Chiếc lá  nhẹ rơi trên khuôn hồ phẳng lặng
Như vô tình làm gợn sóng loang nhanh
Sóng trên mặt hồ hay sóng phía không anh...!

Viên ngọc trai muốn ngâm mình nơi giếng nước trong xanh
Để gột rửa bao ngôn tình gian dối
Hay Trọng Thủy vẫn ôm tình vời vợi
Chôn hạnh phúc nghẹn ngào nơi tận cuối niềm đau

Có lẽ nào em muốn giống Mỵ Châu
Chết một lần cho niềm đau thuần khiết
Hay em muốn tìm nàng Juliet
Mượn mối tình bất diệt dẫu trái ngang...

Em đã chạm vào nơi anh cất trái tim vàng
Nhưng chỉ nghe lời muộn màng sám hối
“Romeo giữa đời thường không tới
Sao em vẫn muốn làm Juliet hỡi em yêu...!”
                               15/07/2017
                          Hoa Xương Rồng

Em gái xin gửi các anh bài của tuần này và xin tạm biệt các anh một thời gian vì em có chút chuyện gia đình! Hẹn gặp lại các anh vào một ngày không xa quá!
Em gái kính chúc các anh luôn vui - khỏe - hạnh phúc và xin đừng quên em nhé!



Thứ Sáu, 14 tháng 7, 2017

THÁI GIANG: ánh mắt


                      ÁNH MẮT

Ta yêu nhau, phút đầu tiên cũng yêu từ ánh mắt
Cái gương soi không bao giờ để mất
Một ánh nhìn không bao giờ để tắt
Từ buổi dại khờ, đến lúc biệt xa.

 Điều rất riêng ngỡ chỉ có hai ta
Buổi ấy, em có nói gì đâu mà tôi vẫn hiểu
Thương chiếc nón bài thơ nghiêng che gương mặt tròn thừa, thiếu
Thừa cái nôn nao thiếu tiếng ngỏ lời

Tôi bâng khuâng khi ánh mắt em cười
Và đôi má của em lúm đồng tiền ửng đỏ
Tôi đón nhận như dại khờ thuở nhỏ
Mẹ chợ về cho quà bánh và lời khen

Giờ chia tay ánh mắt là niềm tin
Chẳng lời hẹn mà hơn ngàn lời hẹn
Xe tung bụi mù, ngăn ánh mắt bịn rịn
Chỉ còn điều tưởng tượng có trong nhau

...Tôi lại trở về nơi ruộng cạn đồng sâu
Tinh yêu chúng mình chín thơm từng bông lúa
Trăng lưỡi liềm như cánh diều thuở nhỏ
Chở anh mắt ngời,  hạnh phúc ấm bên nhau
                                                             15/7/2017

                                                   Thái Giang
28A/17 Bình Đường 3, An Bình, Dĩ An, Bình Dương
DĐ 0903647713

NGUYỄN QUANG HUỲNH: Bao giờ ta mới gặp nhau


BAO GIỜ TA MỚI GẶP NHAU

Chiều chiều giặt áo trên sông
Vớt lên bong bóng ...nhớ chồng nơi xa
Không con , ở  với mẹ già
Mẹ như chuối chín, mắt nhòa tóc mây

Thân em vò võ hao gầy
Mớ rau, con tép ...qua ngày đợi anh
Đợi anh từ thuở tóc xanh
Thời gian nhuộm tóc trắng thành hoa lau

Bao giờ ta mới gặp nhau ?
Để  duyên chồng vợ kiếp sau...thỏa nguyền .
                                                       14/7/2017

                                              Nguyễn Quang Huỳnh
11/28 Bình Đường 1, An Bình, Dĩ An, Bình Dương
DĐ 01220482775_0997437980

Chủ Nhật, 9 tháng 7, 2017

FANLONG LÊ QUỐC THỌ: Tâm sự cùng Trăng - Niềm riêng.


TÂM SỰ CÙNG TRĂNG

Trăng hỡi! Sao Trăng khuyết lại tròn?
Tròn rồi lại khuyết gác đầu non?
Khuôn Trăng tròn vãnh soi lầu tía
Vẻ Nguyệt vành khuyên chiếu gác son
Mây có vô tình, tình chẳng mất
Sao không trọng nghĩa, nghĩa đang còn
Còn Trời, còn Đất, còn Nhân loại
Tròn - khuyết can chi! Chuyện cỏn con...

Fanlong Lê Quốc Thọ.

NIỀM RIÊNG

Bình minh rạng rỡ nắng buông lơi
Đâu đó tiếng ai khúc khích cười
E ấp tay đưa khung cửa khuất
Thẹn thùng gió vẫy giọt sương rơi
Niềm riêng đã gửi qua làn mắt
Lá thắm mong trao giữa sắc trời
Gía được thời gian trôi chậm lại 
Thì xuân dừng bước để cùng chơi.

Fanlong Lê Quốc Thọ.

HƯƠNG TRẦN - HOA XƯƠNG RỒNG: Gạn lắng tình đọng lại phía không nhau - Hạnh phúc mong manh

GẠN LẮNG TÌNH ĐỌNG LẠI PHÍA KHÔNG NHAU

Có nụ cười em bất chợt bỏ quên
Từ những tháng năm xa... êm đềm quá đỗi
Nụ cười trao cùng niềm tin tắt vội
Gió đổi mùa làm lỗi trái tim em

Em trở về với ngày ấy chưa quen
Người đàn ông đưa em vào nỗi nhớ
Người đàn ông giấu mình sau ô cửa
Cứ lặng thầm gom thương nhớ vào thơ

Em trở về với ngày ấy hoang sơ
Kỷ niệm cằn khô dỗi hờn chưa kịp ướt
Làn gió mỏng manh cuối trời như trôi ngược
Cuốn theo cùng điều ước thuở xa xôi

Em ngập ngừng vẽ lại chút son môi
Như tìm nét kiêu sa của một thời thiếu nữ
Cái thủa mà anh luôn nhắc điều đã cũ
“Mong mãi là một nửa của em thôi”

Em trở về tìm lại chút niềm vui
Còn sót lại nơi khung trời hoa mộng
Có không anh hay chỉ là ảo vọng
Gạn lắng tình... đọng lại phía không nhau!

                                            HXR

HẠNH PHÚC MONG MANH

Em chẳng buồn làm thơ nữa đâu anh
từng vần thơ buông mành em xếp vội
bởi nghẹn lòng nên phạm lỗi vu vơ

Dẫu biết rằng mình chẳng biết làm thơ
mà chỉ gói mộng mơ vào trang giấy
chia sẻ những vui buồn... chỉ có bấy nhiêu thôi

Nhưng anh đến rồi đi chẳng để lại một lời
chiều sóng sánh xô nghiêng trời thơ mộng
em hờn rồi... Anh có biết không anh?

Hạt ngọc buồn hoen mi ướt long lanh
trái tim nóng đâu dành trao em nữa
cà phê đắng chọn thơ tình dang dở
để giọt sầu lần nữa chọn mình em

Ánh đèn vàng hiu hắt chọn màn đêm
câu thơ nghiêng chọn tình em đơn lẻ
bờ vai chọn một vòng tay ôm nhẹ
mà lâu rồi người chọn để tìm quên

Bước chân trần in dấu lại phố quen
em lặng lẽ nghe con tim thổn thức
vần thơ cũ nhói đau nơi lồng ngực
xa nhau rồi... mình quên được không anh?

Hạnh phúc là
..........................làn khói
..........................................thật mong manh!
                                 
                               

                                  Hoa Xương Rồng



Thứ Bảy, 8 tháng 7, 2017

FANLONG: Qua cầu rút ván!


QUA CẦU RÚT VÁN

Sông hiểm cần qua phải có cầu
Mong sao được việc hết lo âu
Ván đành chịu tải bàn chân nặng
Trụ bị đem chôn đáy vực sâu
Danh lợi ai kia thừa hưởng lạc
Thiệt thua cầu nọ gánh đau sầu
Việc xong, vô cảm người thu ván
Thương trụ nắng mưa mãi giãi dầu...!

Fanlong.

Thứ Hai, 3 tháng 7, 2017

THÁI GIANG: Ân huệ cuộc đời


          ÂN HUỆ CUỘC ĐỜI

Đoán biết được em đã tuổi mấy mươi
Thì cánh hoa đời thường dễ dàng vụn vỡ
Tâm bất an :ngủ, thức... đều trăn trở
Ớt trộn bồ hòn: đắng đót, nồng cay

Sao người đời cứ lạm dụng từ “say”
Đến cả lúc cơn gió đổi mùa vồi vội
Đời thế mà em: hết chìm lại nổi
Cấy mùa bâng quơ, gặt hái được vu vơ

Giang rộng vòng tay ôm lấy bó hoa Thơ
Được chăm chút từ vườn đời, năm tháng 
Chắt lọc từ sợi mưa, hạt nắng
Để được nâng niu trong sáng sớm tinh khôi

Điều giản dị gần mà lại hóa xa xôi
Khi tâm tưởng gửi vào trong thương nhớ
Cố nhặt lên mảnh tình đổ vỡ
Ghép lại ,biết đâu gặp duyên nợ...buồn thêm

Gió cứ thế, thổi suốt ngày đêm
Bởi con sóng ngoài khơi bao giờ cũng nhớ
Buồm đẩy thuyền đi, ơn nhiều ngọn gió
Nghiêng cả đất trời là những cơn mưa

Tiếng gà tròn vo cả giấc mơ trưa
Níu kéo người đi quay về chẳng biết
Trao âm hưởng quê nhà , có bao giờ là hết
Truyền đời qua mấy chặng ngàn năm

Mẹ thường khuyên con  làm gì cũng phải trọng chữ Tâm
Sau bồi lở cuộc đời , ngoảnh lại nhìn...tiếc nuối
 Cứ sống thế đi, dẫu là giây phút cuối
Đầu bạc,răng long ...với mẹ: mình vẫn là con

Chẳng cần pha màu, tím là hoàng hôn
Đất có chủ, giới ranh không cần lựa chọn
Úp hai bàn tay ấm, vỗ về đầy mười ngón
Ân huệ cuộc đời cho hết thảy gần xa.
                                                   3/7/2017
                                          Thái Giang
28A/17 Bình Đường 3, An Bình, Dĩ An, Bình Dương
DĐ0903647713

NGUYỄN QUANG HUỲNH: Chuốc lấy đau thương

                                 CHUỐC LẤY ĐAU THƯƠNG

Oái oăm cái hội chọi trâu
Mua vui cho khách... “ lộn ngầu” nát sân
Thắng thua nào đã yên thân
Đẩy vào lò mổ cắt gân, tế...làng

Lột da, xẻ thịt ...“xếp hàng”
Thôn trên, xóm dưới rình rang trống kèn

“Đầu cơ nghiệp” nào có hèn
Đồng sâu, ruộng cạn bao phen...với người
Cớ chi đổi toẹt trận cười
Tuyệt tình bè bạn giữa người và trâu

Ngập bờ cơn tức từ lâu...
Trâu nhà quay húc vỡ đầu chủ nhân
Âm hồn cũng được chia phần (?)!
Nén nhang, đĩa thịt người thân cúng thờ .
                                                      3/7/2017

                                   Nguyễn Quang Huỳnh
11/28 Bình Đường 1, An Bình, Dĩ An, Bình Dương
DĐ01229482775

Chủ Nhật, 2 tháng 7, 2017

HƯƠNG TRẦN - HOA XƯƠNG RỒNG: Người đàn bà như thế!

NGƯỜI ĐÀN BÀ NHƯ THẾ.

Người đàn bà đi qua tuổi bốn mươi
Xòe bàn tay hứng nụ cười rơi vỡ
Người đàn bà nấu chuỗi ngày trăn trở
Thành rượu tình dang dở những nồng cay

Người đàn bà  đi qua những cơn say
Giấu nỗi đau trong bàn tay nắm vội
Người đàn bà đi qua nhiều nông nổi
Tự gạt mình sau câu hỏi vu vơ

Người đàn bà đan thương nhớ thành thơ
Để rong ruổi dại khờ theo năm tháng
Người đàn bà mang cuộc tình phơi nắng
Tẩy bụi trần thành cát trắng tinh khôi

Người đàn bà đôi mắt ướt xa xôi
Mênh mang cả một bầu trời thương nhớ
Người đàn bà ngăn quả tim xước vỡ
Vô tình làm vết thương hở sâu thêm

Người đàn bà luôn thao thức từng đêm
Để khắc tên một người vào nỗi nhớ
Người đàn bà uốn cong hình ngọn gió
Để biết đời còn đó những cơn mưa

Người đàn bà đi qua  giấc mơ trưa
Để  nỗi nhớ trong veo tự bao giờ chẳng biết
Người đàn bà mang tim mình trao hết
Bởi ngỡ rằng tình bất diệt trăm năm

Người đàn bà đón nhận sự vô tâm
Vẫn hy sinh âm thầm không tiếc nuối
Người đàn bà dù ở giây phút cuối
Vẫn cúi đầu bởi đắm đuối vì con

Người đàn bà khi nghĩ tới ly hôn
Thì có nghĩa đã không còn lựa chọn
Người đàn bà xòe bàn tay năm ngón
Thả hương nồng theo gió cuốn bay xa ...

Description: C:\Users\Administrator\Downloads\15135801_168681786934283_1400286397136729011_n.jpg

                    02/07/2017
                 Hoa Xương Rồng.