Thứ Sáu, 15 tháng 12, 2017

HƯƠNG TRẦN - HOA XƯƠNG RỒNG: Dấu yêu à...còn ước nữa không em?

Thứ Năm, 14 tháng 12, 2017

LÊ QUỐC THỌ: Hai đường thẳng



HAI ĐƯỜNG THẲNG

Trên trang đời như  hai đường thẳng x,y
Tình cờ gặp, giao nhau từ một điểm
Thỏa mãn mọi điều cho cần và đủ
Anh cùng em say cạn chén tình hồng.

Trong ánh trăng cùng tắm mát bên sông
Cùng tay trong tay đi giữa đồng lúa chín
Cùng bước lên thuyền mà lòng bao bịn rịn
Cùng giảng đường mắt trong mắt tìm nhau

Những buổi gió đông về đôi tim sưởi ấm cho nhau
Những buổi nắng hè dưới  cây rừng ta cùng chung bóng mát
Lúc tạm vắng nhau ta chung niềm khao khát
Thời gian trôi mau để lại được gần nhau.

Nhưng cuộc đời  gây cảnh biển dâu
Hai đường thẳng có duyên nhưng không có phận
Trở nên hai đường thẳng song song chìm trong tuyệt vọng
Trong mặt phẳng cuộc đời, không  giao điểm cùng nhau
Vẫn đó thôi chung cát tuyến mặc dầu
Góc đồng vị, góc so le trong tuy vẫn cùng giá trị
Vẫn phụ nhau khi hai góc trong cùng phía
Lắng đọng nhớ thương ta tiệm cận đồng hành.
Biển tình mãi mênh mông và sông tình mãi trong xanh
Nhưng trong mắt đời, hai ta là Người Dưng định mệnh
Dẫu đắng cay, thôi đành chấp nhận
Sao Hôm – sao Mai cho hết phận đời…!

                         Lê Quốc Thọ

Thứ Hai, 11 tháng 12, 2017

LÊ QUỐC THỌ: Bên nớ - bên ni



BÊN NỚ - BÊN NI

Mẹ làng Dừa: từ thuở  xã Đồng Vinh*
Đã có làng Mặc Điền, làng Trung, Trang, Thượng , Hạ.
 Đổi tên thành Xã Vĩnh Tường: bên này khu Hai, bên kia khu Một…
Rồi nay, Hùng Sơn – Tường Sơn bên nớ , bên ni.
Chung một dòng Lam, phong cảnh hữu tình
Lễ vu quy em lên xe hoa về làm dâu bên ấy
Vẫn chung nhịp cầu thắm tình nội ngoại.
Đời mãi nối đời  hạnh phúc có nhau.
Thời gian mãi trôi non nước vẫn tươi màu
Đồng bãi lúa ngô rộng dài , đồi nương mía chè bát ngát.
Di tích xưa bên nớ còn dấu đền thờ Lê Quốc Cầu Đô đốc**,
Bên ni còn từ đường Lê Quốc tộc uy nghiêm.
Còn đây : Bến Ngữ, đò Rồng – Núi Bút, Ao Sen
Danh lam thắng cảnh quê mình sáng tên vàng sử sách.
Lịch sử  mấy trăm năm qua bao thử thách
Chiến thắng  đói nghèo, địch họa, thiên tai.
 Để hôm nay Hùng Sơn đạt “ Xã nông thôn mới” vẻ vang,
Tường Sơn “ Xã anh hùng lực lượng vũ trang” trong thời kháng chiến .
                                            *
Sáng Xuân nay, trên Đất Mẹ Quê Ta muôn yêu ngàn mến

Ta viết vần thơ ca ngợi cuộc đời ta

Thơ Làng Dừa – Thơ Bến Ngữ nở hoa

Thắm sắc tỏa hương vui hòa cùng đất nước

Dẫu còn câu nắng câu mưa cái mất điều được

Mầm thơ nẩy giữa ruộng đồng vẫn bát ngát hồn thơ

Bay giữa mây trời Đồng Hội, bãi Mơ…

Thấm  sâu vào lòng đất Đồng Dừa, Bãi Mõ…

Tác giả thơ Dừa tuy bên ni – bên nớ

Mãi vẫn là hai đứa con yêu của MẸ LÀNG DỪA.
 
                                      Lê Quốc Thọ

*Địa danh Làng Dừa xưa, năm 1946 là xã Đồng Vinh, khoảng năm 1948 đổi tên là xã Vĩnh Tường, rồi nay thành 2 xã : Hùng Sơn, Tường sơn.

** Ông Lê Quốc Cầu, thời nghĩa quân Tây Sơn kéo quân ra Bắc giúp vua Nhà Lê đuổi quân Nhà Thanh, Ông gia nhập nghĩa quân, do lập công lớn, ông được  phong Đô đốc  ( vua Cảnh Thịnh phong cho ông ngày 2 tháng 10 năm 1796 )và được thưởng 3 đạo sắc. Khi được nghỉ hưu, ( năm 1802) Ông chiêu dân tán cư tại núi rừng các xứ về lập làng Mặc Điền, để ghi nhớ công đức của Ông, sau khi  Ông tạ thế ( năm 1831 ) nhân dân đã lập đền thờ . Trải qua bao biến cố, nay đền chỉ còn dấu tích là cái nền của đền. Ông là đời thứ 5 kể tử ông Thủy tổ họ Lê Quốc, nay có nhà thờ uy nghiêm tọa lạc ở thôn 8 xã Tường Sơn.

THÁI GIANG: Nhớ nhạc sĩ An Thuyên

NHỚ NHẠC SĨ AN THUYÊN

Nhớ người “Cắt nửa vầng trăng”
“Làm con đò nhỏ”…vĩnh hằng đi xa
Câu thơ chất phác, thật thà
Để cho người “bẻ” thành ra hai phần

Mái chèo: thơ; thuyền:trăng ngân
Chở hồn nhạc sĩ một lần nữa thôi !
Chở “Ca dao em và tôi “
Tặng cho đôi lứa bồi hồi bên nhau…

                                  Thái Giang
28A/ 17 Bình Đường 3 An Bình, Dĩ An, Bình Dương
ĐT 0903647713

NGUYỄN QUANG HUỲNH: Vay

VAY!

Vay người thuở ấy nụ hôn
Ai ngờ phút, chốc hớp hồn mãi...thôi !
Từng qua trăm chốn ngàn nơi
Càng xa càng nhớ bồi hồi con tim

Nợ duyên nên phải đi tìm
Tìm người như thể mò kim đáy hồ
Đêm, ngày: tỉnh vẫn còn mơ ...
Gặp người năm ấy mà chờ đến nay

Vai kề vai, tay trong tay
Đêm nay ước được kéo dài ...sang xuân.

                    Nguyễn Quang Huỳnh

Thứ Sáu, 8 tháng 12, 2017

HƯƠNG TRẦN - HOA XƯƠNG RỒNG: Cuộc đời này là cõi tạm thôi con!

CUỘC ĐỜI NÀY LÀ CÕI TẠM THÔI CON

Con yêu à, liệu con đã lớn khôn
để đối mặt khi nỗi buồn mang tới
cuộc đời đâu giống như lòng mong đợi
nên trải lòng mẹ viết vội cho con

Con biết không trái đất vẫn quay tròn
con khôn lớn mẹ đâu còn trẻ nữa
từng đợt sóng luôn dừng sau cánh cửa
là bởi vì mẹ chọn lựa bình yên

Sóng gió đâu có phụ thuộc con thuyền
cũng bởi thế nên lúc hiền lúc dữ
địa vị giàu sang biết thế nào cho đủ
nên chọn chồng con hãy lựa vì duyên

Đừng để mình mang phận gái thuyền quyên
mười hai bến, bình yên con hãy nhớ
bản nhạc vu vơ ru mình sau ô cửa
chớ đèo bòng để mắc nợ nghe con

Đừng cố nuốt vào trong những cay đắng tủi hờn
là vết trượt trên lối mòn của mẹ
hãy để nó làm cho con mạnh mẽ
Đôi mắt long lanh đừng vướng lệ đau buồn


Hãy sống sao cho hiếu nghĩa vuông tròn
bởi cũng sẽ đến một ngày mà con không mong đợi
khi tiếng chuông nơi thiên đường vẫy gọi
mẹ cũng sẽ về với cát bụi nhân gian...

Bởi cuộc đời này là cõi tạm thôi con!
                              8/12/2017
                               HT-HXR

Thứ Hai, 4 tháng 12, 2017

THÁI GIANG: Ký ức làng



KÝ ỨC LÀNG



Tôi sẽ về tìm lại nơi quê

Những ký ức một thời ở đó

Dây khoai bò ngang vồng, luống cày úp để thở

Mẹ tôi bàn chân nứt nẻ đến cuối đời

Tháng bảy, tháng ba… giáp hạt tại đất, trời

Đôi bàn tay cha chưa một ngày ngưng nghỉ

Vai cha sạn chai vác cày bừa ra đồng vừa sản xuất vừa chống Mỹ

Con trâu biết thương người: no, đói bước đều chân

Con suối mùa nào cũng trong veo như hạt mồ hôi tảo tần

Chắt nước mát trong rễ cây, hẻm núi

Tưới cho ruộng bậc thang, mùa nối mùa đắp đổi

Tôi và em lớn dần theo mùa vụ nơi quê

Tiếng chuông xứ Đạo sớm tối đếm bước người về

Mõ trâu râm ran cài âm thanh  ngõ xóm

Mùa cấy gieo lại mùa hái gặt

Ngô lúa sân kho hợp tác, rộn cùng người

Chiến tranh hai miền: giặc đất, giặc trời

Lứa thanh niên chúng tôi: quyết tâm thư bằng máu

Bạn bè tôi đi, có đứa không bao giờ trở lại

Mẹ già trên trăm tuổi trước khi nhắm mắt vẫn gọi tên con

Có vật dụng nào đong đếm được ký ức của làng

Nhiều như những hạt bắp, củ khoai, bông lúa

Giàu như cảm xúc người đi xa bồi hồi nỗi nhớ

Vui, buồn…

sâu nặng lắm

     quê ơi!



05/12/2017

Thái Giang