Thứ Bảy, 25 tháng 3, 2017

THÁI GIANG: Bến đợi


BẾN ĐỢI

Mải miết đi, quên sợi bạc mái đầu
Chuyện tháng năm nghèo , bao giờ cũng nhớ
Quần áo cuối cấp ,mấy lần mẹ vá
Rét cong người se sắt đói giêng hai

Máy chục năm cứ ngỡ là dài
Thốt ngoảnh lại ,lèn đá xưa vẫn thế
Giòng sông chảy xuôi ,con đò vắt qua có nhiều chuyện kể
Như chuyện em và tôi, nhớ chuyến đò đầy mà nên nghĩa bén duyên

Bãi phù sa như chiếc gương biết thôi miên
Soi ỡm ờ màu xanh những trưa tháng chạp
Cải trổ ngồng hoa vàng điểm xuyết
Mới đẹp làm sao những đôi lứa  đang yêu

Thuyền dọc, đò ngang chòng chành những câu Kiều
Tiễn nhiều người đi , có người không trở lại
Đế bến sông mang cái tên Bến Đợi
Tròn, khuyết vầng trăng thổn thức nôn nao.

                                                               23/3/2017

                                                              Thái Giang
28A/17 Bình đường 3, An Bình, Dĩ An, Bình Dương  

Thứ Năm, 23 tháng 3, 2017

NGUYỄN QUANG HUỲNH: Tiếng vọng từ nước

                           TIẾNG VỌNG TỪ NƯỚC

Tôi sinh ra từ trong lòng đất
Không hình hài, trong suốt tinh khôi
            Họ hàng tôi không chút tanh hôi
                   Không mầu sắc, không mùi, không vị

Trên mặt đất và trong lòng đất
Họ hàng tôi có khắp mọi nơi
                    Giúp muôn loài sạch sẽ tốt tươi  
                    Cây  trĩu  quả, đời hồng đôi má
                       
Loài người gọi tên tôi nước lã
Gán cái tên sao quá đỗi lạt là
Họ hàng tôi có đâu là vậy
Giúp con  người khắp đó khắp  đây

Mát máy quay đều, sinh hoạt hàng ngày
Ở nơi  đâu cũng cần có nước
Họ hàng tôi chỉ xin mơ ước
Xin đừng làm ô nhiễm họ hàng tôi.

               
                             Nguyễn Quang Huỳnh
 11/28 Bình đường 1 An Bình Dĩ An Bình Dương
      ĐT: 08 8966755

HIỀN LƯƠNG: Quê tôi

                QUÊ TÔI

Quê tôi có những cánh đồng bốn mùa ba vụ
Mía ngô khoai lạc đỗ thâm canh
Trông lên ngàn cây cối tươi xanh
Rừng khép tán vây quanh chè công nghiệp
Nhìn phía trước bãi ngô Sông Lam dài nối tiếp
Mẩy hạt to bông chăm bón kịp thời
Đẩy lùi xa nghèo đói tận ngoài khơi
Quê tôi no ấm đổi đời từ nay
Cấu trúc văn hóa vẻ đẹp lắm thay
Đường bê tông khép kín nối dài
Ngõ làng xóm không bùn lầy như thuở nọ
Ngược dòng Lam đôi bờ vào sâu mới rõ
Trường học khang trang đường làng rộng mở
Trạm y tế nắng vàng ngói đỏ
Chăm đón bệnh nhân như mẹ chăm con
Đền ơn đáp nghĩa uống nước nhớ nguồn
Đài tưởng niệm hương thơm khói tỏa
Với dòng chữ khắc tên vàng bia đá
Nghĩa trang Việt Lào rợp bóng cả hàng dương
Một kỳ tích vàng son kiên cường bất tử
Đảng và Dân phải hết lòng lưu giữ
Phát triển đi lên ghi vào trang sử
Tiếp rạng ngời cho con cháu mai sau
Những bến đò xưa nay đã nối nhịp cầu
Qua sông chẳng ngại lo âu đêm ngày
Chợ bán mua tràn đầy hàng hóa
Đường tả ngạn liên thôn liên xã
Thông tuyến thông xe trăm ngả đổ về
Ngắm lại quê hương phong cảnh đam mê
Lòng dân ý Đảng trọn bề thủy chung
Bạn về mời bạn ngắm trông
Quê tôi đổi mới chuyên - hồng đi lên

                         Hiền Lương

Thứ Ba, 21 tháng 3, 2017

LÊ THẮNG: TỰ SỰ


TỰ SỰ

Nắng hay mưa biển muôn đời sóng vỗ
Sóng  dập dờn nước biển  vẫn màu xanh
Từ khi sinh ra cho đến lúc trưởng thành
Cũng phải biết từ những điều rất nhỏ

Làn mưa mát phải chi hè mới có
Tình ấm nồng đâu chỉ có đêm đông
Sa mạc khô dẫu cây có nảy mầm
Chồi non phải biết vươn tìm sương sớm

Nếu chỉ biết đêm tàn trời lại sáng
Không  đêm dài  chắc gì ta nhận ra ta
Xin làm dáng tùng bách đứng thẳng kiêu sa
Ngạo nghễ  vui reo  trong gió… vũng vầy

Đời là vậy như biển xanh cũng vậy
Hạnh phúc, đủ đầy đâu dành một riêng ai!

                                          Lê Thắng

Thứ Sáu, 17 tháng 3, 2017

NGUYỄN QUANG HUỲNH: Nhớ các Anh

NHỚ CÁC ANH

Sáu tư người lính Gạc Ma
Sáu tư ngôi mộ sáng lòa biển xanh
Muôn người thương nhớ các anh
Tuổi tên ghi tạc sử xanh ngàn đời

Của ta đất, biển, bầu trời …
Con Hồng, cháu Lạc trọn lời cha ông
Quyết tâm giữ cõi Tiên Rồng
Hoàng Sa nhuộm thấm máu hồng bấy nay

Đuổi quân Bành trướng cướp ngày
Gạc Ma đất thánh dạn dầy ngàn năm
Biển xanh đỏ máu hờn căm
Quê nhà , lòng mẹ ruột tằm quặn đau !.
                                                      17/3/2017

                                                 Nguyễn Quang Huỳnh
11/28 Bình Đường 1, An Bình, Dĩ An, Bình Dương
DĐ01229482775

THÁI GIANG: Tặng em ngày Quốc tế hạnh phúc

TẶNG EM NGÀY QUỐC TẾ HẠNH PHÚC

Tặng em một chút quà này
Ngày vui hạnh phúc tràn đầy nhân văn
Qua rồi năm tháng nhọc nhằn
Nuôi con khôn lớn, tảo tần ngược xuôi

Nếp nhăn lấn xuống bờ môi
Nụ cười vẫn vậy như hồi mới yêu …
Thời gian vượt dốc sang chiều
Trăm năm phía trước, dốc đèo sá chi

Cháu con noi bước ta đi
Vun xây tổ ấm khắc ghi vào lòng
Yêu em chẳng thể đếm đong
Cầm tay nhau đi tận cùng khúc nôi

                                         17/3/2017

                                      Thái Giang

Thứ Năm, 16 tháng 3, 2017

NDM: Cảm nhận phần đầu bài thơ " Tường sơn trong ta" của TG Lê Quốc Thọ


CẢM NHẬN PHẦN ĐẦU BÀI THƠ “ TƯỜNG SƠN TRONG TA”
                                                   CỦA TÁC GIẢ LÊ QUỐC THỌ
    Trong tập thơ “ Lạc sinh” của tác giả Lê Quốc Thọ - bút danh Phan Long, do nhà xuất bản Văn học ấn hành năm 2016, có bài thơ “ Tường Sơn trong ta” ( trang 83 ). Bài thơ có thể chia làm 5 phần. Phần đầu bài thơ như sau:
“ Gần vạn con người gắn bó với Tường Sơn
Có gì đấy mà ta yêu quý thế?
  
Từ buổi hoang sơ, đã bao thế hệ
Người về kẻ ở truyền nối lớn lên
Sông đổi bến bao lần
Núi thay áo bao phen
Làng Thượng, Hạ, Trung, Trang…vẫn bình yên xứ sở
Núi Tượng, Cồn Thần, Dây Diều, Bãi Mọ…
Chiến tích ngàn xưa lưu giữ diệu kỳ
Bao buổi ngậm ngùi tiễn lớp người đi
Bạt búi ngăn sông thay trời đổi đất
Đuổi sạch giặc thù, dù chúng đến từ phương Đông, Tây, Nam, Bắc
Gĩữ trọn vẹn quê mình đẹp mãi Tháp Bút, Nghiên Sen…
Để  “ Xã Anh hùng chiến đấu” thành tên …”

Đọc và suy ngẫm đọan  thơ trên, tôi xin có đôi điều cảm nhận:
  Mở đầu bài thơ, tác giả đặt một câu hỏi:
                        “ Gần vạn con người gắn bó với Tường Sơn
Có gì đấy mà ta yêu quý thế?  “
Câu thơ nghe như một lời nói, một câu hỏi bình thường, nhưng nay vào thơ, do sự tạo nhịp điệu, tác giả đã làm cho mỗi chúng ta bắt đầu có sự rung cảm trước quê hương và con người của xứ sở.
Để trả lời cho câu hỏi trên, tác giả ngược dòng thời gian:
Từ buổi hoang sơ đã bao thế hệ,
Người về kẻ ở truyền nối lớn lên”
Tác giả đưa ta đi về với cỗi nguồn các dòng họ Bùi Công, Lê Quốc, Nguyễn Văn, Thái Gia, Trần Đăng…đặt lư đồng châm hương giữa bốn bề lau sậy, xin với Trời Đất để được khai thiên lập địa, mở ruộng dựng làng, quần tụ vùng dân cư cho muôn đời sau; thời các nhà thờ đạo Thiên Chúa Hội Phước Chính Yên rung tiếng chuông đầu tiên giữa vùng thánh địa hoang sơ…đến hôm nay trải qua bao thăng trầm nghiệt ngã, chuyển giao qua bao thế hệ, bao cuộc phân ly, tao ngộ để cho quê mình lớn lên.
Từ “ người về, kẻ ở”, tác giả muốn nói đến: người về cõi bồng lai tiên cảnh, kẻ ở lại chốn trần gian sinh sôi nảy nở; cũng có ý ngợi ca những người đã hoàn thành nhiệm vụ với nước với dân trở về hưu nghỉ, vui với gia cảnh đoàn viên, và lớp lớp thế hệ sau, kế tục nhiệm vụ. Người về - kẻ ở, cứ truyền nối lớn lên, ấy là sự truyền nối vĩnh hằng không bao giờ ngừng nghỉ.
Hai câu thơ:  “ Sông đổi bến bao lần
Núi thay áo bao phen”
Như một cặp đối chỉn chu : Sông – Núi, Đổi – Thay, Bến – Aó, Bao lần – Bao phen; nghe như lời đối và đáp từ ngàn xưa vọng lại hôm nay.
Thiên nhiên có thể khắc nghiệt, chiến tranh có thể ác liệt, sông núi có thể đổi thay, nhưng “ Làng Thượng, Hạ, Trung, Trang vẫn bình yên xứ sở”, câu thơ nói lên sự khẳng định, một câu chính luận, ấy là sự bất di bất dịch của chính nghĩa thắng hung tàn, của quê hương đã được thiên thư định phận.
Tác giả nhắc tên các thắng cảnh:
Núi Tượng – Cồn Thần – Dây Diều – Bãi Mọ…
Chiến tích ngàn xưa lưu giữ diệu kỳ”
Đây là những địa danh đã gắn liền với với chiến công qua các thời kỳ. Dẫu năm tháng có thể phôi pha, dẫu những người làm nên chiến công đã trở về thiên cổ, song công lao của họ còn ghi dấu ấn trên các địa danh lưu truyền mãi mãi.
Người dân Tường Sơn đã góp công sức tài trí vào việc xây dựng và bảo tồn bản sắc quê hương, người dân Tường sơn còn sẵn sàng hưởng ứng lời kêu gọi của non sông đất nước ra đi bất cứ nơi đâu, làm bất cứ nhiệm vụ gì, dẫu cho mỗi một thắng lợi đều chứng kiến một sự hy sinh mất mát.
Bao buổi ngậm ngùi tiễn lớp lớp người đi”…
Những từ ngữ của câu thơ này, đọc xong ta ngẫm ngùi trong sự hoài niệm tựa như tan nghe tiếng đàn bầu hạ xuống cung trầm trong đêm thanh vắng…
Thế rồi, thật là điêu luyện, hai câu tiếp theo, tác giả đã tung ra nhứng từ vô cùng mạnh mẽ:
Bạt núi – ngăn sông- thay trời – đổi đất,
Đuổi sạch giặc thù, dù chúng đến từ phương Đông- Tây- Nam- Bắc”
Nhịp điệu gấp gáp dồn dập như cơn đại hồng thủy, sẵn sáng cuốn phăng đi tất cả mọi thế lực, mọi kẻ thù khi chúng giám đụng đến quê hương Tường Sơn thân yêu:
Gĩu trọn vẹn quê mình mãi Tháp Bút, Nghiên Sen
Để “ Xã Anh hùng chiên đấu” thành tên”.
Hai câu thơ khép lại phần đầu bài thơ như một chân lý bất hủ: Tháp Bút, Nghiên Sen, hai kỳ quan thiên tạo đã ghi nhận chứng giám khí phách anh hùng của bao thế hệ con người trên mảnh đất thiêng liêng này
Bút pháp hành văn đoạn thơ trên giống như những bài phú của các bậc tiền bối. Phải chăng đây là dụng ý của tác giả muốn khẳng định: Quê mình cổ lại càng cổ, dày truyền thống lại càng thêm dày truyền thống, đẹp tính nhân văn lại càng đầy tính nhân văn.
Đọc toàn bài “ Tường Sơn trong ta” và nhất là đoạn thơ này, tôi cảm nhận tác giả đã đạt tới đỉnh cao của thơ viết về quê hương. Không những gần vạn con người Tường Sơn, mà bất cứ độc giả nào, dù ở đâu cũng thấy hết những điều đáng quý, đáng yêu, đáng gắn bó vói hai chữ Tường Sơn rồi.
Nếu có điều kiện đọc toàn bài thơ “ Tường sơn trong ta”, cho phép tôi được ghi nhận rằng: Tác giả bài thơ đã dùng nghệ thuật tu từ cô đọng lại ý tưởng của mình bằng bốn câu lục bát giống như điệp khúc của một bài ca dao để in  sâu vào trong tâm khảm mỗi chúng ta:
Tường Sơn phong cảnh hữu tình
Cổ kim nhân kiệt địa linh rạng ngời
Viết nên trang sử tuyệt vời
Quê ta giàu đẹp đời đời quý yêu.”


                                                      NDM.


Thứ Ba, 14 tháng 3, 2017

ANH THÁI: Ngày xuân, ghé thăm vườn thơ " LẠC SINH" của tác giả Lê Quốc Thọ


BBT:  Từ Phương nam xa xôi, tác giả Anh Thái có gửi về BBT trang THƠ XỨ DỪA bài viết sau đây,xin giới thiệu cùng độc giả:



NGÀY XUÂN, GHÉ THĂM VƯỜN THƠ “ LẠC SINH”
              CỦA TG LÊ QUỐC THỌ
                                  
      Tập thơ “ LẠC SINH” của tác giả Lê Quốc Thọ, bút danh Phan Long do Nhà xuất bản Văn học ấn hành năm 2016. Tổng số bài đăng tải trong tập thơ có 171 bài. Trong đó, thơ Đường luật 128 bài, thơ lục bát 20 bài, thơ tự do 23 bài. Như vậy, đây là tập thơ đa dạng về thể loại, phong phú về đề tài. Trong bài viết nhỏ này, tôi xin được đề cập một số ý cơ bản, gọi là ghé thăm vườn thơ “ Lạc sinh” nhân những ngày đầu xuân mới Đinh Dậu 2017.
   Thơ Quốc Thọ niêm luật chặt chẽ, hồn thơ bay bổng, giọng thơ tươi sáng đầy tâm huyết mang đến cho người đọc một sự giao lưu đầy thân tình ấm áp:
Tâm tình lắng đọng những yêu thương
Nghĩa nặng ơn sâu với bốn phương
Gắn bó bao tình cùng giáo dục
Giao lưu mấy nợ với văn chương
Học trò sau trước diều no gió
Bầu bạn xa gần tóc điểm sương
Sự thế, tre già măng lại mọc
Thân tằm đến chín vẫn tơ vương.”
( Bài “ Tự tình”)

    Với thể thơ Đường luật, thơ Quốc Thọ được viết rất cầu kỳ, trau chuốt. Tác giả đã cho ta thấy một trời mây đầy sắc hương, và ẩn sâu trong đó là một tấm lòng rộng mở, mong mỏi một cõi vui, một tấm lòng luyến ái với cuộc đời. Thơ Quốc Thọ ngọt ngào sâu lắng, thấm đẫm chất trữ tình:
                                                       “ Cây cao bóng cả trẻ không già
Vui đón xuân về: phúc lộc đa
Trọng nghĩa hòa đồng trong nội ngoại
Chân tình quý mến khắp gần xa
Yêu thơ thơ tỏa bay muôn nẻo
Mến cảnh cảnh vui đến mọi nhà
Xuân đến, xuân sang xuân mãi mãi
Vui đời sáng đẹp rạng danh gia”

( Bài “ Vui đời sáng đẹp” )
Về mảng thơ tự do và lục bát: Như một dòng tự sự, bao nhiêu tâm tư nỗi niềm…tuôn trào, gạt bỏ hết rồi lại ùa về, cứ thế chảy trôi ở những trang thơ của Quốc Thọ, theo ta trong từng nhịp thở, mong được ta sẻ chia đồng cảm:
“…Vời trông đất khách quê người
Em nơi đâu, chốn phương trời xa xăm?...
Thầm thương, thầm nhớ mong thầm
Một ngày tái ngộ ái ân một ngày
Thỏa tình trường đoạn bấy nay
Vơi đi thương nhớ  những ngày cách xa…”
( Bài “ Thầm mong”).

     Hay trong bài “ Kỷ niệm”:
“ Dấu xưa giếng nước hàng cau
Trầu ngơ ngẩn đứng vườn sau bẽ bàng
Chợt về nỗi nhớ mênh mang
Thuở nào ánh mắt dõi sang đượm buồn
Thương nhau lời nói cạn nguồn
Đêm dài bỗng chốc mưa tuôn cõi lòng
Gần nhau thoáng đó rồi không
Chim trời – cá nước, nụ hồng – chuyện xa”.
       Hoặc trong bài “ Tác giả thơ Dừa”:
“…Nay kính lão đè lên đôi mắt đục
Tai nghe nghiêng lắng tiếng tri âm
Bộ ngực lép vẫn phập phồng cảm xúc
Rung động niềm thơ sáng ý tươi vần”.

     Thơ Quốc Thọ đẹp trong ca từ vần điệu, đằm thắm trong tâm hồn, trong lối nghĩ suy. Yêu đấy, say đấy… nhưng chiêm ngưỡng để nếu tình có nhạt phai, có không trọn vẹn thì lòng anh vẫn gìn giữ được nét êm đềm cho cả một tình yêu bốn mùa thay lá. Thơ anh dạt dào cảm xúc, giàu hình ảnh, thể hiện được sự nồng nhiệt đam  mê đến cháy bỏng của một tâm hồn yêu thơ đến tha thiết.
Trong bài “ Hạnh phúc đâu xa”:
“…Đêm nay trăng tỏa sáng ngời
Chị cùng anh nhớ về kỷ niệm
Hạnh phúc ngày xưa vẹn tròn kho thỏa lời ước hẹn
Hạnh phúc bây giờ
!                                                   Đây!       Không phải đâu xa…”.

Hay trong bài  “ Góc khuất cuộc đời”:
“ Bốn lăm tuổi đời em chưa đành nhận một nụ hôn
Đắm đuối yêu thương như đời thường vẫn thế
Góc khuất cuộc đời!
Tia sáng nào rõi tới
Để đời em ấm lại, bớt chênh chao?...”

Hoặc  trong bài “ Gửi anh”:
“ … Tiểu hàn rét buốt thấu xương
Rét từ bốn hương mười phương rét về
Anh còn giứ chút hương quê
Còn em vấn nhớ, ngày về vẫn mong.”

Thơ Quốc Thọ mang theo hơi ấm tình yêu, mang theo tâm tư của một người con đong đầy lòng kính yêu, nỗi nhớ vị Cha già dân tộc:
Bác an giấc thường tình giản dị
Đôi bàn tay đặt nhẹ trên mình
Dưới vầng trán rộng anh minh
Đôi mắt hiền vẫn ấm tình nước non”.
( Bài “ Viếng lăng Bác Hồ”)
   Mặt khác, thơ Anh mang theo men tình lứa đôi. Cùng với đó là ngợi ca vẻ đẹp của cảnh sắc con người quê hương đất nước. Hồn thơ có sức sống nội tâm, có sự chiêm nghiệm sâu sắc gợi cho ta sự thanh thoát yên bình:
“… Lợp hạnh phúc lứa đôi dịu nắng kín mưa
Thương hiệu ngói Cừa nổi danh mọi chốn”
( Bài “ Về Tân Kỳ”)
     Hay trong bài “ Thao thức đêm dài”:
“…Sống thủy chung tình nghĩa với đời
Vẫn dẻo tay đan, vẫn săn tay cuốc
Vẫn nảy tứ thơ hay, vẫn nụ cười hài hước
Bên ấm nước chè xanh, gom câu chuyện hòa đồng”.
Thơ Lê Quốc Thọ vẹn nguyên một tấm lòng, một tâm hồn nhiệt huyết với cuộc đời
Thơ anh lạc quan, đầy ắp niềm tin vào những điều tươi sáng của cuộc sống, nên thơ Lê Quốc Thọ - Phan Long có chỗ đứng rất riêng trong lòng bạn đọc. Đúng là “ LẠC SINH”, MỘT CÕI SỐNG VUI, SỐNG KHỎE, SỐNG HỮU ÍCH cho đời, vì Người!
                                                                        Đất Mũi Cà Mâu
                                                                             Xuân Đinh Dậu – 2017.

                                                                                 Anh Thái :Người Yêu Thơ.


Thứ Bảy, 11 tháng 3, 2017

LÊ QUỐC THỌ: TƯỜNG SƠN TRONG TA

Bài thơ đọc trong bài phát biểu tại buổi lễ nhận Huy hiệu 50 năm tuổi Đảng ( 11/ 3 / 2017)
TƯỜNG SƠN TRONG TA
*
Gần vạn con người gắn bó với Tường sơn .
Có gì đấy mà ta yêu quí thế ?
Từ buổi hoang sơ đã bao thế hệ .
Người về kẻ ở truyền nối lớn lên .
Sông đổi bến bao lần ,
Núi thay áo bao phen .
Làng Thượng , Hạ , Trung , Trang
Vẫn bình yên xứ sở .
Núi Tượng cồn Thần , Dây Diều , Bãi Mọ …
Chiến tích ngàn xưa lưu giữ diệu kỳ .
Bao buổi ngậm ngùi tiễn lớp lớp người đi .
Bạt núi , ngăn sông , thay trời đổi đất .
Đuổi sạch giặc thù dù chúng đến từ
Đông , Tây , Nam , Bắc .
Giữ trọn vẹn quê mình mãi Tháp Bút ,
Nghiên Sen .
Để “ Xã Anh hùng chiến đấu “ thành tên .
Thế kỷ XXI về , xã mình lớn mạnh thêm ,
Tuy vẫn đó nước dòng Lam khi trong khi đục
Cho bãi láng phù sa ,
Cho Đồng Dừa ngọt mát
Năm ba mùa lúa , ngô ,đậu , lạc sinh sôi .
Rừng cỏ dại xưa nay trang trại , vườn đồi .
Cây con giống mới đã làm nên no ấm .
Tiếng máy rộn thôn quê .
Trăng thẹn thùng lẻn nhìn điện sáng .
Đường bê-tông nâng bước chân trai gái dập
dìu .
Ông bà lạ lùng nghe con cháu dùng ngoại
văn nói chuyện tình yêu
Cơ quan xã tự in công văn bằng vi tính.
Ăng-ten pa-ra-bôn thu từ vệ tinh làn sóng
Thế giới năm châu hiển hiện trước mắt mình .
Mùa Xuân năm 2016 toàn dân náo nức
Đón chào Đại hội lần thứ XII của Đảng thành công .
Ta đứng đây nhìn quá khứ hào hùng
Đầy tin tưởng nhiệm kỳ 2016-2020 thắng lợi .
Tường sơn hôm nay tiếp bước vào ngày hội mới
Ánh sáng cuộc đời nghị quyết đã nêu .
Dẫu thử thách gian nan phía trước còn nhiều
Có Đảng bộ dẫn đường toàn dân đi theo Đảng
Đưa xã nhà xây nền Nông thôn mới văn minh
Tường sơn phong cảnh hữu tình
Cổ kim nhân kiệt địa linh rạng ngời
Viết nên trang sử tuyệt vời
Quê ta giàu mạnh đời đời quí yêu .
                       Lê Quốc Thọ.
ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Bình luận

LÊ QUỐC THỌ: Bài phát biểu trong buổi lễ nhận huy hiệu 50 năm tuổi Đảng.

            
Ngày 11/ 3/2017, nhận HUY HIỆU 50 TUỔI ĐẢNG, có bài sau đây đăng lên để quý thi hữu biết được thông tin.




LỜI PHÁT BIỂU TRONG LỄ NHẬN HUY HIỆU 50 NĂM TUỔI ĐẢNG                     
       Kính thưa đồng chí : Ngô Đình Hùng, Trưởng ban tuyên giáo huyện ủy huyện Anh Sơn
       Kính thưa các quý vị đại biểu!
       Kính thưa các đồng chí!
Hôm nay, tôi rất vinh dự và tự hào được nhận Huy hiệu 50 năm tuổi Đảng,  được  Lãnh đạo buổi lễ giới thiệu tôi đại diện cho
các đồng chí được nhận huy hiệu Đảng ngày hôm nay phát biểu cảm tưởng, tôi xin bày tỏ cảm nghĩ của mình và chung  như sau: 
        Kính thưa các đồng chí!
    Đối với tôi,  từ trong một dòng họ có truyền thống yêu nước, thời Tây Sơn, có 5 vị tướng lĩnh được 7 đạo sắc Vua ban; từ trong một gia đình có Cha là Đảng viên  30- 31, có 3 người anh ruột đều từng là Đảng viên và có người đã nhận huy hiệu 60 năm tuổi Đảng, từ trong  quê hương xã anh hùng, tôi đã được sinh ra và lớn lên. Tôi lại được học tập dưới mái trường xhcn, được rèn luyện công tác và chiến đấu trong hoàn cảnh đất nước” tất cả cho cuộc kháng chiến giành độc lập tự do thống nhất Tổ quốc”; Tại Chi bộ 73, Tiểu khu 78, CANDVT Biên phòng tỉnh Nghệ an, ngày 03-01-1967, Tôi vinh dự được kết nạp vào Đảng. Kể từ đó, nhận thức sâu sắc trách nhiệm nặng nề :  phải ra sức học tập, công tác và chiến đấu làm tròn lời thề danh dự của mình dưới lá cờ vinh quang của Đảng, của Tổ quốc, dưới sự tin tưởng của đơn vị, của cơ quan ,để hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được Đảng và nhân dân giao phó. Dù khi là chiến sĩ bộ đội biên phòng,hay khi làm giáo viên, hiệu phó, hiệu trưởng, Bí thư chi bộ, Thư ký công đoàn trường học, làm hội viên của 7 tổ chức Hội...tôi đều đã làm tốt chức trách của mình. Kể từ ngày nghỉ hưu tới nay, tuổi đời ngày càng cao, sức khỏe ngày càng yếu, không làm được công việc nặng, được miễn sinh hoạt Đảng, sinh hoạt CCB, Tôi vẫn luôn quyết tâm giữ vững phẩm chất, tư cách người đảng viên, sống trong sạch lành mạnh, làm gương cho con cháu trong gia đình, làm tròn trách nhiệm công dân thực hiện tốt chủ trương chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước.
                Kính thưa các đồng chí!    Với 50 năm tuổi Đảng,là nửa thế kỷ, tôi được đứng trong đội tiên phong của giai cấp công nhân, tuy chưa phải là dài, nhưng cũng không còn là ngắn. Trong suốt quá trình đó, khi hoàn thành tốt nhiệm vụ, tôi đã được nhận sự động viên khuyến khích, khi gặp khó khăn tôi được sự bổ cứu giúp đỡ của các cấp lãnh đạo, của đồng chí , đồng đội, đồng nghiệp và người thân , để đến hôm nay tôi được nhận Huy hiệu 50 năm tuổi Đảng. Nhân dịp này, tôi xin chân thành tri ân tới các đồng chí lãnh đạo Đảng các cấp, tới các đồng chí Đảng viên trong chi bộ, đảng bộ tôi đã từng và đang sinh hoạt, nay là Đảng bộ xã Tường Sơn và Chi bộ 8, tới những người thân yêu của mình. 
      Tôi hiểu rằng : nhận Huy hiệu 50 năm tuổi Đảng hôm nay ,đây không chỉ là sự ghi nhận của Đảng đối với sự cống hiến của mình mà đồng thời đây cũng là trách nhiệm Đảng giao cho bản than từ nay về sau, tôi cần tiếp tục học tập, rèn luyện phấn đấu hơn nữa để luôn xứng đáng là người đảng viên, mãi mãi giữ vững nhân cách, phẩm chất chính trị và đạo đức lối sống của một người Đảng viên cộng sản, đặng góp công sức và trí tuệ nhỏ bé  vào công cuộc cách mạng của Đảng, thực hiện sống vui, sống khỏe, sống có ích trong xã hội Việt nam giàu mạnh phồn vinh
              Kính thưa các đồng chí!
       Có lẽ cũng là điều may mắn hơn nhiều đồng chí đảng viên trẻ,  tôi đã được chứng kiến những giai đoạn khác nhau của cuộc cách mạng do Đảng lãnh đạo. Từ những năm tháng đầy hy sinh, gian khổ và ác liệt trong cuộc chiến tranh trước đây, đến những ngày nghèo khó với đầy rẫy khó khăn sau khi thống nhất đất nước và sự khởi sắc hôm nay của đất nước, tôi càng thấu hiểu cái giá phải trả cho cuộc sống hiện tại. Do vậy, tôi càng có lòng tin sâu sắc vào sự lãnh đạo của Đảng ta nói chung, vào sự lãnh đạo của Đảng ủy và sự lớn mạnh của Quê hương Tường Sơn nói riêng, sớm xây dựng thành công xã được công nhận danh hiệu “ XÃ NÔNG THÔN MỚI”.
                 Trên đây là những suy nghĩ của bản thân, song tôi nghĩ rằng, tuy hoàn cảnh riêng của mỗi người cùng nhận huy hiệu Đảng với tôi hôm nay có khác nhau, nhưng chúng tôi cùng có một điểm chung là đều xuất thân từ gia đình giàu lòng yêu nước, yêu lao động chân chính, sớm nhận những công việc do Đảng và nhân giao phó, đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao, có đạo đức và phẩm chất trong sáng, có lý lịch tốt, được các cấp bộ Đảng kết nạp vào Đảng. Từ khi kết nạp cho đến nay, chúng tôi đều đã kiên định lập trường, tuyệt đối tin tưởng vào Đường lối chủ trương chính sách của Đảng, chấp hành nghiêm pháp luật của Nhà nước, luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, luôn giữ vững phẩm chất tư cách người Đảng viên. Từ nay trở đi, chúng tôi nguyện tiếp tục học tập rèn luyện nâng cao hiểu biết chính trị, khoa học kỹ thuật, tu dưỡng phẩm chất , học tập và làm theo tấm  gương tư tưởng , đạo đức, tác phong Bác Hồ vĩ đại để xứng đáng Danh hiệu Đảng viên Đảng Cộng sản Việt nam, góp phần xây dựng Đảng bộ và Quê hương Tường sơn ngày càng vững mạnh.

        Nhân dịp năm mới 2017, xin kính chúc các đồng chí sức khỏe, hạnh phúc và thànhcông.
                                         Xin trân trọng cảm ơn !


NGUYỄN QUANG HUỲNH: Tháng ba

THÁNG BA

Tháng ba hoa gạo rực trời
Nồng nàn thắp lửa chờ người yêu xa
Trên nương tím biếc hoa cà
Tháng ba đào, mận thành ra quả rồi

Tháng ba xong việc, thảnh  thơi
Tháng ba sấm động, báo hồi mãn xuân
Tháng ba đón rét nàng Bân
Tháng ba tấu nhạc ve ngân đón hè

Tháng ba lúa biếc đồng quê
Cỏ gà óng mượt triền đê bãi bờ
Tháng ba in đậm vào thơ …
Tháng ba đói kém bây giờ lùi xa.

                                            2/3/2017

                                  Nguyễn Quang Huỳnh

Thứ Năm, 9 tháng 3, 2017

PHAN ĐÌNH ĐỆ: Đẹp vui thay!

Kính gửi : Anh Thọ ! 
         Tôi thấy bài thơ MỪNG TUỔI TRĂNG TRÒN của Anh rất hay và có ý nghĩa cho CLB thơ thị trấn Anh Sơn . Tôi góp bài họa sau đây
ĐẸP VUI THAY
( Họa bài " Mừng tuổi tròn trăng" của TG Lê Quốc Thọ )
(Giao lưu thơ đầu xuân nhân kỷ niệm 15 năm thành lập CLB thơ thị trấn Anh Sơn)
Mười lăm năm ấy bấy nhiêu ngày
Nhịp nối cầu thơ lắm chuyện hay
Xướng họa luận bàn thi hữu mến
Giao lưu sinh hoạt nghĩa tình đầy
Thất ngôn bát cú nhiều người thích
Lục bát đa vần lắm kẻ say
Hội ngộ đầu xuân niềm phấn khởi
Đậm đà thi vị đẹp vui thay.

Phan Đình Đệ, họa


THƠ CHÚC MỪNG CÂU LẠC BỘ THƠ THỊ TRẤN ANH SƠN

15 TUỔI

MỪNG TUỔI TRÒN TRĂNG

Mừng tuổi tròn trăng đã đến ngày
Hội thơ Thị trấn lắm điều hay
Đông vui thi hữu già cùng trẻ
Gắn bó tình thơ thắm lại đầy
Xướng họa giao lưu nhiều bạn quý
Luận bình kết nối lắm người say
Vườn xuân văn học tươi xanh mãi
Gương sáng huyện nhà cảnh đẹp thay!

                Lê Quốc Thọ - CLB Thơ xứ Dừa.

TRẦN NGỌC QUANG: Qua đèo tự sự ( kính mời quý thi hữu họa góp vui)

QUA ĐÈO TỰ SỰ
( Song thanh điệp vận )

Bước ngược lên trên chính đỉnh đèo
Hòn non dựng đứng cảnh cheo leo
Tràn lan thác bạc lô xô sóng
Loáng thoáng lèn đen lấm tấm meo
Tản mạn vương thương còn quyến luyến
Bồi hồi nợ nhớ cứ đeo theo
Hay thay tự sự trao bao bận
Hối lỗi âm thầm ấy mấy keo
  
Trần Ngọc Quang

Thứ Tư, 8 tháng 3, 2017

LÊ THẮNG: Rượu quê

 RƯỢU QUÊ

Cùng bạn ngày xuân nâng chén rượu quê
Đứa ở nhà vẫn giống đứa xa về
Dốc cạn ly uống như là đang khát
Rượu thơm nồng có vị mồ hôi mặn chát
Được chắt chiu từ hạt lúa quê nhà
Ôn lại tuổi thơ… qua chén rượu đậm đà
Kể nhau nghe những tháng ngày xa ngái.
Đứa nhà nông quanh năm gặt hái
Mới đủ no… lo con học nên người
Đứa xa quê công tác khắp nơi
Cũng trăn trở với đồng lương ít ỏi
Thế mà vui  khi giữ tròn tiếng nói
Mi ri, tau rứa, cái mùng rồi cái đọi
Tiếng Nghệ xa xưa luôn thấm mật sắt lòng
Dù chuyện đời  mai một vất vả long đong
Nhưng không thể cạn lòng cách mặt
Rượu thơm nồng trong tình quê gắn chặt
Như hương cau hương lúa quê nhà
Thề giữ mãi tình bạn hữu của chúng ta
Trong tâm can cũng như là ký ức
Dẫu trong đời gặp phồn hoa hay bi cực
Phút xao lòng hãy lấy kỷ niệm làm vui…

Sau  ngày xuân mình  lại phải chia xa
Bạn bè ơi! biết ngày nào gặp lại
Đường mưu sinh là con đường xa ngái
Nẻo ta về với bạn lại gần hơn.

                                   Lê Thắng

Thứ Ba, 7 tháng 3, 2017

NGUYỄN QUANG HUỲNH: Du xuân đến Huế

DU XUÂN ĐẾN HUẾ

Ngày xuân đến Huế mộng mơ 
Nguyên Tiêu trăng tỏ đôi bờ sông Hương 
Thuyền trăng cùng với người thương 
Đò ai hát khúc “Tiêu Tương” hỡi người 

Hương Giang thơ mộng Huế ơi 
Quách thành in bóng một thời vàng son
Thời gian rêu phủ phai mòn 
Tượng kia vô thức hãy còn trơ trơ 

Bao  năm tháng, mãi đến giờ 
Rêu  phong lớp lớp tẩy mờ xưa xa 
Đền đài lăng tẩm nguy nga 
Để người ngưỡng vọng Huế qua một thời 

Huế thơ, Huế mộng …yêu ơi !
Du xuân trong tiết đất trời giao duyên .

                                              7/3/2017
                                            Nguyễn Quang Huỳnh 

THÁI GIANG: Nẻo về

                                          NẺO VỀ

Ngọt chua thì cũng khế nhà 
Đất cằn khô vẫn hoa cà tím quê 
Cỏ may vương lối bờ đê 
Có sao đâu vẫn nẻo về thân quen 

                                      7/3/2017

                                   Thái Giang 

PHAN ĐÌNH ĐỆ: Anh Sơn quê tôi


ANH SƠN QUÊ TÔI

Em ơi! Quê mẹ anh hùng
Chè Gay hương ngát tấm lòng sắt son
Về đây em! Với Anh Sơn 
Đò Rồng, Khe Ải vẫn còn tiếng thơm
Dương Xuân, Yên Phúc vang giòn
Sắc cờ, tiếng trống vẫn còn như xưa
Sông Lam nối nhịp đôi bờ
Kim Nhan,Tuần Mạc vần thơ yêu đời
Nhà trường mái ngói hồng tươi
Lầu cao bệnh viện nhớ thời nắng mưa
Kén vàng, đường trắng, ngọt dưa
Đồi xanh, ruộng tốt sớm trưa yên lòng
Xe bon bon chạy đường làng
Nhịp đàn, giọng hát âm vang xa gần
Nhớ thời xe chạy đèn gầm
Cây xanh đã nở nụ mầm ước mơ
Để cho non nước bây giờ
Dâu xanh, lúa tốt màu cờ đỏ tươi
Ngày nay đã đẹp trang đời
Ai yêu, ai nhớ xin mời về thăm.

                 Phan Đình Đệ

PHAN ĐÌNH ĐỆ: NHỚ TRƯỜNG XƯA

NHỚ TRƯỜNG XƯA
(Gửi làng Dừa (Nơi tôi đã dạy học)

Nhớ thời bom đạn xối mưa
Nửa vòng thể kỷ: Nhớ Dừa – Dừa ơi !
Thương quê áp mặt núi đồi
Vẫn xanh một mảng sao trời là đây

Bạt ngàn xanh núi xanh cây
Con sông giải lụa xưa nay lở bồi
Trải qua năm tháng cùng người
Lòng son gìn giữ không nguôi tấc lòng

Ngày hè sải nước bến sông
Ai người gọi tiếng đò Rồng vào thơ
Chợ vui soi bóng con đò
Chuông nhà thờ vọng…tròn vo xứ Dừa

Làng Dừa câu ví xa xưa
Để trai tứ xứ mến ưa đất này
Đạo đời – trọn đạo ai hay?
Không vì men rượu mà say đắm lòng?

Trống trường gợi nhớ núi sông…
Thầy trò tới lớp như không muốn về
Nặng tình, nhớ nghĩa làng quê
Xa Dừa vẫn cứ đam mê xứ Dừa!..

Phan Đình Đệ